“Bức thư gửi từ đảo Cồn Cỏ”
Một câu chuyện được các cựu chiến binh từng chiến đấu tại đảo Cồn Cỏ nhắc lại về lá thư của người lính trẻ gửi mẹ giữa những ngày hòn đảo chìm trong bom đạn.
Ông Phạm Đức Nhuận từng làm nhiệm vụ trên Đảo Cồn Cỏ vào cuối những năm 1960, thời điểm hòn đảo nhỏ này liên tục bị máy bay và tàu chiến đánh phá.
Ông kể rằng cuộc sống trên đảo vô cùng thiếu thốn. Bộ đội phải ở trong hầm đá, nước ngọt được chia từng ca nhỏ, còn thư từ từ đất liền có khi nhiều tháng mới tới nơi.
Trong đơn vị có một chiến sĩ trẻ tên Lưu Văn Bình, quê Nghệ An. Mỗi lần nhận giấy bút, Bình đều tranh thủ viết thư cho mẹ.
Một buổi chiều sau trận bom lớn, ông Nhuận nhìn thấy Bình ngồi bên miệng hầm, dưới ánh đèn pin rất yếu, cặm cụi viết thư.
Ông hỏi:
“Bom vừa xong, sao chưa nghỉ?”
Bình chỉ cười:
“Em sợ mai không kịp viết nữa.”
Trong lá thư ấy, Bình kể rất ít về bom đạn. Anh chỉ hỏi thăm sức khỏe mẹ, dặn em gái cố gắng học hành và viết rằng ngoài đảo, anh em vẫn rất vững vàng.
Ít tuần sau, trong một trận pháo kích vào ban đêm, Bình hy sinh khi đang cùng đồng đội chuyển đạn xuống hầm.
Lá thư cuối cùng ấy sau này được đồng đội gửi về quê cho mẹ anh.
Ông Nhuận kể rằng nhiều năm sau gặp lại gia đình Bình, mẹ anh vẫn giữ lá thư trong chiếc hộp gỗ cũ, giấy đã úa vàng nhưng nét chữ còn nguyên.
Bà nói:
“Đây là lần cuối cùng tôi được nghe tiếng con mình.”
Ông Nhuận bảo rằng, với những người từng ở Cồn Cỏ năm ấy, điều khó quên nhất không chỉ là bom đạn, mà là những lá thư viết vội giữa chiến tranh nhưng chứa cả tình thương của một người con dành cho gia đình.



