Bức thư gửi về quê sau ngày đất nước thống nhất
Ngày 30/4/1975, khi non sông thu về một mối, người lính Đặng Hữu Phúc đã ngồi viết lá thư đầu tiên gửi về quê nhà báo tin chiến thắng. Đó không chỉ là niềm vui của riêng ông mà còn là niềm hạnh phúc của hàng triệu gia đình Việt Nam sau hơn hai mươi năm chiến tranh.
Tên câu chuyện: Bức thư gửi về quê sau ngày đất nước thống nhất
Tóm tắt:
Ngày 30/4/1975, khi non sông thu về một mối, người lính Đặng Hữu Phúc đã ngồi viết lá thư đầu tiên gửi về quê nhà báo tin chiến thắng. Đó không chỉ là niềm vui của riêng ông mà còn là niềm hạnh phúc của hàng triệu gia đình Việt Nam sau hơn hai mươi năm chiến tranh.
NỘI DUNG CÂU CHUYỆN
Mùa xuân năm 1975.
Khắp các chiến trường miền Nam vang dội tin chiến thắng.
Sau thắng lợi của Chiến dịch Tây Nguyên, Huế - Đà Nẵng và hàng loạt địa phương được giải phóng, quân ta mở Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử tiến vào giải phóng Sài Gòn.
Những ngày cuối tháng 4, không khí trong đơn vị của đồng chí Đặng Hữu Phúc vô cùng sôi động.
Ai cũng cảm nhận được giờ phút quyết định của dân tộc đang đến rất gần.
Từ những cán bộ dày dạn trận mạc đến những chiến sĩ trẻ tuổi, tất cả đều mang trong mình niềm tin mãnh liệt:
Ngày thống nhất sắp tới rồi.
Trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975.
Tin chiến thắng được truyền đi khắp nơi.
Tổng thống chính quyền Sài Gòn tuyên bố đầu hàng vô điều kiện.
Lá cờ cách mạng tung bay trên nóc Dinh Độc Lập.
Cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước kéo dài hơn hai mươi năm đã kết thúc thắng lợi.
Khi nghe tin ấy, cả đơn vị như vỡ òa.
Có người nhảy lên reo hò.
Có người ôm chầm lấy đồng đội.
Có người lặng lẽ ngồi xuống khóc.
Riêng ông Phúc đứng rất lâu.
Ông nhớ lại chặng đường đã đi qua.
Từ ngày nhập ngũ tháng 2 năm 1967 đến lúc ấy đã hơn tám năm.
Tám năm ấy có biết bao đồng đội đã ngã xuống.
Biết bao gia đình phải chịu cảnh chia ly.
Biết bao vùng quê bị bom đạn tàn phá.
Và hôm nay, hòa bình đã thực sự đến.
Buổi tối hôm đó, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ông lấy cuốn sổ nhỏ đã theo mình suốt nhiều năm quân ngũ ra viết thư về quê.
Dưới ánh đèn dầu leo lét, người lính bắt đầu viết những dòng chữ run run:
"Cha mẹ kính yêu!
Con báo tin vui với gia đình. Đất nước mình thắng rồi. Miền Nam hoàn toàn giải phóng rồi..."
Viết đến đó, ông phải dừng lại.
Không phải vì hết giấy.
Mà vì nước mắt làm nhòe cả trang thư.
Ông nhớ đến quê hương.
Nhớ những ngày còn là chàng trai hai mươi tuổi lên đường nhập ngũ.
Nhớ buổi chia tay dưới mái nhà đơn sơ.
Nhớ lời dặn của cha:
"Đi đánh giặc cho tốt, đừng lo cho gia đình."
Ông cũng nhớ tới mẹ.
Người phụ nữ đã dành gần mười năm chờ tin con nơi chiến trường.
Không biết bao đêm bà mất ngủ.
Không biết bao lần bà đứng trước cửa ngóng tin.
Không biết bao lần bà thắp hương cầu mong con trai được bình an.
Trong lá thư ấy, ông không kể nhiều về chiến công.
Ông chỉ viết rằng:
"Con vẫn khỏe mạnh.
Đồng đội của con vẫn vững vàng.
Đất nước đã hòa bình."
Rồi ông kể rằng những người lính trong đơn vị ai cũng vui mừng như được sinh ra lần thứ hai.
Có người đã nhiều năm chưa về thăm nhà.
Có người chưa từng gặp mặt đứa con được sinh ra khi mình đang ở chiến trường.
Có người sắp thực hiện lời hứa với người yêu trước ngày lên đường nhập ngũ.
Hòa bình không chỉ là chiến thắng.
Hòa bình là đoàn tụ.
Là được trở về.
Là được sống những ngày bình thường.
Viết xong lá thư, ông gấp cẩn thận bỏ vào phong bì.
Đó là một trong những lá thư đặc biệt nhất cuộc đời ông.
Ít ngày sau, thư được chuyển về quê.
Khi nhận được thư, cha mẹ ông xúc động đến nghẹn lời.
Tin đất nước thống nhất và tin con trai còn khỏe mạnh đến cùng một lúc.
Niềm vui ấy không gì có thể so sánh được.
Sau này, khi trở về địa phương năm 1977, ông mới biết gia đình đã giữ lại lá thư ấy như một báu vật.
Mỗi dịp con cháu sum họp, mọi người lại nhắc tới bức thư báo tin chiến thắng năm nào.
Đối với gia đình, đó không chỉ là một lá thư.
Đó là minh chứng cho sự hy sinh của cả một thế hệ.
Là dấu mốc kết thúc chiến tranh.
Là ngày đất nước bước sang một trang sử mới.
Ngày nay, mỗi khi kể lại câu chuyện ấy, cựu chiến binh Đặng Hữu Phúc vẫn xúc động như vừa mới hôm qua.
Bởi ông hiểu rằng mình là một trong những người may mắn được sống, được chứng kiến ngày chiến thắng và được trở về với quê hương.
Trong khi đó, biết bao đồng đội đã nằm lại nơi chiến trường để đổi lấy hòa bình cho dân tộc.
Thông điệp:
"Ngày chiến thắng không chỉ thuộc về những người cầm súng ngoài mặt trận, mà còn thuộc về những người mẹ, người cha, người vợ nơi hậu phương đã âm thầm chờ đợi và hy sinh. Hòa bình hôm nay là thành quả của cả một dân tộc."



