BỨC THƯ KHÔNG BAO GIỜ GỬI
"Ngày ấy, chúng tôi vào vùng địch, không biết ngày mai sẽ thế nào..."
Ông Uông Văn Cam kể rằng nhiều đồng đội thường tranh thủ lúc nghỉ viết vài dòng gửi về gia đình. Có người viết cho mẹ, có người viết cho người vợ trẻ, có người chỉ viết vài dòng cho đứa con còn chưa biết gọi tiếng "cha". Nhưng rồi nhiệm vụ đến gấp, những lá thư ấy được gấp lại cẩn thận, cất trong ba lô và không bao giờ kịp gửi đi.
Có những người đã mãi mãi nằm lại cùng lá thư chưa kịp đến tay người thân.
Những dòng chữ ấy không chỉ chứa nỗi nhớ nhà, mà còn là lời hứa về một ngày đất nước thanh bình.
Thông điệp: Có những bức thư chưa từng được gửi đi, nhưng tình yêu quê hương trong đó vẫn còn nguyên vẹn cho đến hôm nay.



