Khác

Bức thư không có tiếng gươm

TP. Hồ Chí Minh18/08/2026Chi đoàn trường THCS Hùng Vương ((LĐ) Đoàn phường Lang Biang - Đà Lạt)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bức thư không có tiếng gươm

Một đêm mùa đông ở vùng Lam Sơn, doanh trại nghĩa quân chìm trong màn sương lạnh.

Bên ngọn đèn nhỏ, Nguyễn Trãi đang ngồi trước một tờ giấy trắng. Ngoài kia, tiếng binh khí và bước chân người lính vẫn vang lên.

Một người lính trẻ bước vào, tò mò hỏi:

— Thưa ông, ngày mai chúng ta lại đánh giặc phải không?

Nguyễn Trãi ngẩng lên:

— Có thể.

Người lính nhìn tờ giấy:

— Vậy tại sao ông không viết kế đánh giặc mà lại ngồi viết thư?

Nguyễn Trãi mỉm cười:

— Vì có những trận chiến không nhất thiết phải bắt đầu bằng tiếng gươm.

Người lính chưa hiểu.

Nguyễn Trãi chỉ vào tờ giấy:

— Nếu một lời nói có thể khiến người ta hiểu rằng chiến tranh chỉ đem lại đau khổ, nếu một bức thư có thể khiến người bên kia buông vũ khí, thì chúng ta có thể cứu được rất nhiều người.

Đêm ấy, Nguyễn Trãi viết một bức thư gửi đến quân Minh.

Ông không khoe sức mạnh của nghĩa quân. Ông cũng không dùng những lời nhục mạ.

Ông nói về nỗi khổ của nhân dân, về những người lính xa quê, về những gia đình đang chờ chồng, chờ con trở về.

Ông viết rằng cuộc chiến này không có lợi cho những người dân vô tội. Nếu quân Minh chịu rút lui, hai bên có thể tránh thêm những mất mát.

Người lính trẻ đọc xong, ngạc nhiên hỏi:

— Nhưng nếu họ không nghe thì sao?

Nguyễn Trãi nhìn ra màn đêm:

— Khi ấy, chúng ta vẫn phải chiến đấu. Nhưng trước khi cầm gươm, ta nên thử dùng lý lẽ để cứu người.

Bức thư được đưa đi.

Nhiều ngày sau, một số quân lính đối phương bắt đầu dao động. Họ nhận ra rằng cuộc chiến kéo dài chỉ khiến họ và người dân hai bên chịu thêm đau khổ.

Trong doanh trại Lam Sơn, người lính trẻ ngày nào lại tìm đến Nguyễn Trãi.

— Bây giờ cháu đã hiểu rồi. Đánh giặc không phải chỉ để thắng một trận, mà là để đem lại cuộc sống bình yên cho nhân dân.

Nguyễn Trãi gật đầu:

— Đúng vậy. Người làm việc lớn phải luôn nhớ mình đang chiến đấu vì điều gì.

Sau này, cuộc khởi nghĩa Lam Sơn giành thắng lợi. Đất nước thoát khỏi ách đô hộ của quân Minh.

Người lính trẻ vẫn giữ trong lòng hình ảnh Nguyễn Trãi bên ngọn đèn năm ấy.

Ông không chỉ là người viết những bức thư giữa chiến trường. Ông còn là người luôn nghĩ đến nhân dân và một nền hòa bình lâu dài.

Tư tưởng ấy được thể hiện sâu sắc trong tác phẩm Bình Ngô đại cáo, với tư tưởng lấy “yên dân” làm mục đích của việc chống giặc.

Bài học: Câu chuyện nhắc chúng ta rằng trí tuệ và lòng nhân ái cũng là sức mạnh. Người tài giỏi không chỉ biết chiến thắng mà còn biết làm thế nào để giảm bớt đau thương cho con người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn