Bức Thư Không Gửi
Giữa những năm tháng bom đạn ác liệt, một người lính trẻ đã giữ bên mình bức thư viết dở gửi mẹ suốt nhiều năm. Đến ngày đất nước thống nhất, bức thư ấy mới được hoàn thành.
Năm 1968, khi vừa tròn 20 tuổi, chàng trai Nguyễn Văn Hòa rời quê hương Nghệ An để vào Nam chiến đấu. Hành trang của anh chỉ có vài bộ quần áo, chiếc khăn mẹ trao và lời dặn nghẹn ngào:
“Con đi mạnh giỏi, ngày thắng lợi nhớ trở về.”
Anh Hòa được phân công làm chiến sĩ thông tin liên lạc. Công việc của anh là băng rừng, vượt suối, chuyển điện tín giữa các đơn vị. Dây điện thoại bị bom cắt đứt thì phải bò ra nối lại giữa làn đạn. Nhiều đêm, ánh pháo sáng rực cả bầu trời, đất rung chuyển từng hồi.
Một lần nghỉ chân bên bìa rừng, nhớ nhà da diết, anh lấy giấy ra viết thư:
“Mẹ kính yêu! Con ở đây vẫn khỏe. Mẹ đừng lo cho con…”
Nhưng thư mới viết được nửa trang thì còi báo động vang lên. Đơn vị phải hành quân gấp. Anh vội gấp bức thư bỏ vào túi áo.
Từ đó, chiến trường liên tục ác liệt. Hết trận này đến trận khác. Đồng đội nhiều người đã ngã xuống. Bức thư viết dở vẫn theo anh qua những cánh rừng Trường Sơn, qua những mùa mưa bom bão đạn.
Ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng, anh Hòa lặng người rồi bật khóc. Bao năm mong đợi, đất nước đã liền một dải.
Đêm hôm ấy, giữa thành phố vừa im tiếng súng, anh lấy lại bức thư cũ đã ngả màu vàng, run run viết tiếp:
“Mẹ ơi! Hôm nay đất nước mình hòa bình rồi. Con sẽ trở về…”
Ít lâu sau, anh trở về quê. Mẹ anh đứng đầu ngõ, tóc bạc đi nhiều. Bà ôm con trai mà khóc không thành tiếng.
Nhiều năm sau, ông Hòa vẫn giữ bức thư ấy trong chiếc hộp gỗ nhỏ. Ông thường kể cho con cháu nghe:
“Chiến tranh lấy đi nhiều thứ, nhưng không lấy được niềm tin vào ngày chiến thắng.”
Bức thư không gửi năm nào đã trở thành kỷ vật thiêng liêng của một thời hoa lửa, nhắc nhở thế hệ hôm nay biết quý trọng hòa bình và yêu hơn Tổ quốc mình.



