Bài viết

BỨC THƯ KHÔNG GỬI

Một bức thư chưa kịp gửi đi đã trở thành kỷ vật thiêng liêng, mang theo tình yêu, nỗi nhớ và sự hy sinh thầm lặng trong những ngày chiến tranh ác liệt.

Gia Lai29/04/2026Châu Minh Thắng (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Lê Thị Hương nhớ rất rõ một buổi chiều mưa rừng, khi trạm xá dã chiến của bà chật kín thương binh. Tiếng rên đau xen lẫn tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái lá tạo thành một thứ âm thanh buồn bã khó tả. Trong số những người được đưa vào hôm đó có một chiến sĩ trẻ tên là Đặng Văn Khải. Anh bị thương nặng ở ngực, hơi thở yếu dần nhưng vẫn tỉnh táo. “Chị… cho em giấy… em viết thư,” Khải nói, giọng đứt quãng. Bà Hương đưa cho anh một mảnh giấy nhỏ và cây bút chì đã mòn. Khải run run viết, từng nét chữ nguệch ngoạc vì đau và vì vội. Ngoài trời, tiếng bom lại vọng đến gần hơn. Trạm xá rung lên từng hồi. “Em viết cho ai?” bà hỏi nhẹ. “Mẹ em… với… một người nữa,” Khải mỉm cười yếu ớt. Anh viết rất lâu, dừng lại nhiều lần để thở. Có lúc tưởng như không thể tiếp tục, nhưng rồi lại gắng gượng. Cuối cùng, anh gấp lá thư lại, đưa cho bà Hương. “Nếu em không qua… chị gửi giúp em…” Bà chưa kịp trả lời thì một tiếng nổ lớn vang lên. Đất đá rơi xuống, ánh đèn tắt phụt. Khi mọi thứ lắng lại, Khải đã không còn nữa. Bà Hương giữ lá thư ấy suốt nhiều năm. Chiến tranh kết thúc, bà trở về quê, mang theo nó như một lời hứa chưa trọn. Sau rất nhiều lần dò hỏi, bà tìm được gia đình Khải. Người mẹ già nhận thư, run rẩy mở ra. Nước mắt bà rơi xuống từng dòng chữ. Trong thư, Khải viết rất giản dị: “Con xin lỗi mẹ vì chưa kịp về. Nếu có thể, mẹ đừng buồn. Con đã sống những ngày có ý nghĩa.
Còn em… nếu đọc được, hãy sống thay cả phần của anh.” Không có tên “em”, không có địa chỉ. Chỉ một chữ “em” mơ hồ, nhưng chứa đựng cả một tình cảm sâu nặng. Bà Hương sau đó đã cố tìm người con gái ấy, nhưng không bao giờ biết được cô là ai. Nhiều năm trôi qua, mỗi khi nhớ lại, bà vẫn day dứt. Nhưng bà cũng tin rằng, dù bức thư không đến được đầy đủ nơi nó cần đến, thì những lời trong đó – tình yêu, lòng hiếu thảo, và sự hy sinh – đã không hề mất đi. Chúng vẫn tồn tại, như một phần của thời hoa lửa mà không ai có thể quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn