Bức Thư Không Gửi
Bức Thư Không Gửi
Trần Thị Lan khi ấy mới hai mươi hai tuổi, là y tá của một trạm quân y dã chiến nằm sâu trong rừng gần Quảng Trị. Nơi đó, ngày nào cũng đầy thương binh, tiếng rên đau xen lẫn tiếng bom đạn dội về từ phía xa. Một buổi chiều mưa, đơn vị chuyển đến một thương binh nặng – anh tên là Phạm Quốc Dũng. Anh bị mảnh đạn găm vào ngực, hơi thở yếu dần. Lan được giao chăm sóc trực tiếp cho anh. Trong những giờ phút tỉnh táo hiếm hoi, Dũng kể cho Lan nghe về quê nhà, về người mẹ già và cô gái anh chưa kịp cưới. Anh lấy từ túi áo ra một lá thư đã viết dở, nhờ Lan:
“Nếu tôi… không qua khỏi… cô gửi giúp tôi lá thư này nhé.” Lan cầm bức thư, tay run run. Cô chưa kịp trả lời thì Dũng đã thiếp đi. Đêm đó, mưa rừng nặng hạt. Trạm quân y bị pháo kích liên tục. Lan vừa băng bó cho thương binh khác, vừa chạy về phía giường của Dũng. Nhưng khi cô đến nơi, anh đã ra đi lặng lẽ, bức thư vẫn nằm trong tay cô chưa kịp gửi. Sau trận đó, đơn vị phải di chuyển gấp. Trong hỗn loạn, bức thư của Dũng bị thất lạc. Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, Lan trở lại Quảng Trị. Trong một lần tình cờ gặp lại đồng đội cũ, cô được trao lại một túi kỷ vật nhặt được từ trạm quân y năm xưa. Trong đó có bức thư đã ố vàng. Lan mở ra. Những dòng chữ run rẩy hiện lên:
“Em à, nếu anh không về… đừng đợi. Hãy sống thật tốt… thay cả phần của anh.” Lan lặng người. Cô không biết người con gái ấy là ai, ở đâu. Bức thư ấy cuối cùng vẫn không đến được tay người nhận. Cô gấp lá thư lại, mang theo suốt những năm tháng sau này như một lời nhắc nhở:
Có những câu chuyện trong chiến tranh không bao giờ trọn vẹn, nhưng chính sự dang dở ấy lại khiến người ta nhớ mãi không quên.



