Bức Thư Không Gửi Qua Đèo Gió
Trong thời chiến, có những bức thư của người lính và dân thường không bao giờ đến được tay người nhận vì chiến sự chia cắt. Ở một trạm giao liên vùng Quảng Trị, một nữ giao liên từng giữ một bức thư của người lính gửi về cho mẹ, nhưng không thể chuyển đi ngay vì tuyến đường bị cắt. Cô giữ bức thư qua nhiều tháng, đi qua bom đạn, cho đến khi người viết thư đã không còn.
Gió đèo thổi rách trang thư,
Chữ chưa kịp gửi đã mờ hơi tay.
Tên người viết giữa đêm gầy,
Còn nguyên mực cũ mà đầy chia ly.
Trạm giao liên nhỏ ven đi,
Không ai hỏi nữa thư vì gửi đâu.
Chỉ còn cô giữ thật lâu,
Một phong giấy cũ nặng sâu tháng ngày.
Có lần bom dội nơi này,
Hầm rung như thể muốn bay ký ức.
Cô che thư dưới ngực,
Như che một tiếng gọi thầm không tên.
Người lính ấy đi xa hơn
một chuyến hành quân không ngày trở lại.
Nhưng trong giấy vẫn còn lại
chữ “Mẹ ơi…” viết chưa kịp gửi đi.
Cô không khóc giữa đất này,
Chỉ nghe gió thổi qua tay lặng im.
Bức thư nằm giữa nhịp tim,
Như một điều giữ mãi không thành lời.
Sau hòa bình, cô đem trả
bức thư đã úa màu mưa gió qua.
Không còn địa chỉ quê nhà,
chỉ còn tên gọi đã là ký ức.



