BỨC THƯ KHÔNG GỬI VỀ.
Chiều Quảng Trị, nắng như rót mật xuống những hàng thông già, ông Nguyễn Văn Thư, cựu chiến binh năm xưa, vuốt ve chiếc cặp tài liệu cũ kỹ, trong đó có một bức thư ố vàng chưa bao giờ được gửi đi. Đôi mắt ông nhìn xa xăm, ngược dòng thời gian về năm 1972, khi lửa đạn rực trời trên thành cổ. “Đó là những ngày hoa lửa, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau một tấc đất”, ông bắt đầu kể, giọng nghẹn lại. Năm đó, ông Thư mới hơn 20 tuổi, là tiểu đội trưởng dũng cảm. “Chúng tôi ăn cơm vắt, uống nước mưa, ngủ trong hầm hào ngập nước. Nhưng chưa bao giờ ai nghĩ đến việc lùi bước”. Ông nhớ như in người đồng đội tên Hùng, một chàng trai Hà Nội hào hoa, luôn mang theo cuốn sổ nhỏ ghi nhật ký. Một ngày trước trận đánh lớn, Hùng đưa ông bức thư. “Nếu tôi không về, cậu gửi bức thư này cho mẹ tôi nhé”. Trận chiến khốc liệt, khói súng che mờ mặt đất, tiếng bom nổ đinh tai. Hùng đã ngã xuống khi đang bảo vệ trận địa, tay vẫn nắm chặt khẩu súng. “Hùng hy sinh, tôi đau xót đến tột cùng. Nhưng trên chiến trường, chúng tôi không có quyền khóc. Chúng tôi lau nước mắt, tiếp tục chiến đấu vì lý tưởng: ‘Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh’”, ông Thư hồi tưởng. Bức thư không gửi về được tay mẹ Hùng, nhưng nó đã ở cùng ông Thư hơn 50 năm, trở thành chứng nhân của một thế hệ không tiếc thân mình vì độc lập. Những câu chuyện thời hoa lửa không chỉ là ký ức quá khứ, mà là ngọn lửa thiêng, lan tỏa tình yêu nước và tinh thần tự hào dân tộc cho thế hệ hôm nay. “Hãy sống xứng đáng với những người đã ngã xuống”


