Bức thư không kịp gửi
Bức thư không kịp gửi
Trong ngăn kéo nhỏ, bác nhẹ nhàng lấy ra một phong bì đã úa vàng. Con tem gần như bong hết, nét chữ mực tím cũng nhòe theo thời gian.
Bác nói:
"Đây là lá thư của người bạn thân nhất. Cậu ấy viết xong nhưng chưa kịp gửi."
Hai người nhập ngũ cùng một ngày, cùng hành quân trên một tuyến đường.
Một tối hiếm hoi không có bom, người bạn ngồi dưới ánh đèn dầu leo lét, cặm cụi viết thư về cho mẹ.
Trong thư chỉ có vài dòng:
"Mẹ đừng lo cho con. Ở đơn vị con khỏe. Hòa bình rồi con sẽ về sửa lại mái nhà cho mẹ."
Viết xong, cậu cẩn thận gấp lại, bỏ vào túi áo.
Sáng hôm sau, đơn vị nhận lệnh cơ động gấp.
Một trận bom bất ngờ trút xuống.
Người bạn mãi mãi nằm lại nơi cánh rừng.
Khi đồng đội thu dọn di vật, lá thư vẫn còn nguyên trong túi áo.
Không ai đủ can đảm gửi bức thư ấy đi, bởi lời hứa "con sẽ về" đã không bao giờ thực hiện được.
Sau chiến tranh, bác mang lá thư đến tận quê.
Người mẹ run run cầm phong bì.
Bà không mở ngay.
Bà chỉ ôm lá thư vào ngực rất lâu rồi nói:
"Vậy là nó vẫn nhớ mẹ..."
Bác bảo:
"Hôm ấy tôi mới hiểu, có những lá thư không cần đọc hết, chỉ cần biết người viết luôn hướng về gia đình."
Tôi lặng người.
Chiến tranh cướp đi rất nhiều điều, nhưng không thể cướp được tình yêu thương của những người con dành cho cha mẹ.



