Bức thư không người nhận
Mùa hè đỏ lửa năm 1972, Quảng Trị khét lẹt mùi bom đạn và khói súng. Giữa những khoảng lặng hiếm hoi của chiến trường, người lính trẻ tên Thành nắn nót viết vội những dòng chữ gửi về hậu phương: “Mẹ đừng lo cho con. Khi đất nước yên bình, con sẽ về sửa lại mái nhà mình”
Dòng mực xanh chưa kịp khô, một trận pháo kích dữ dội bất ngờ ập đến. Thành đã ngã xuống trong trận đánh ấy, lấy thân mình bảo vệ đồng đội khi tuổi đời còn xanh mướt, để lại bức thư tay mãi mãi lỡ hẹn với hòm thư bưu chính.
Hơn nửa thế kỷ trôi qua, chiến trường xưa nay đã xanh màu cây lá. Người ta tìm thấy một chiếc ba lô cũ nằm sâu trong lòng đất mẹ, bên trong là bức thư năm nào, nét chữ vẫn nguyên vẹn sau bao vết gấp thời gian. Lội bộ qua những triền đê, người đồng đội năm xưa - giờ tóc đã bạc phơ - run run mang kỷ vật thiêng liêng ấy trao tận tay người mẹ già tóc trắng như cước.
Bà cụ ôm chặt mảnh giấy ố vàng vào ngực, giọt nước mắt khô khốc lăn dài trên những nếp nhăn hằn in vết thời gian: – “Nó chưa về… nhưng lời nó vẫn còn đây”
Thành và biết bao người lính tuổi đôi mươi đã nằm lại nơi chiến trường, thân xác họ hóa thành đất đá, nhưng lời hứa với mẹ, tình yêu với quê hương thì vẫn sống mãi, vẹn nguyên và bất tử.



