Bức thư mà đội quy tập hài cốt liệt sĩ ở Kom Tum tìm được vào năm 2001.
Mẹ kính yêu của con!
Con viết những dòng này cho mẹ khi bên ngoài tiếng pháo đã tạm ngớt, chỉ còn tiếng mưa rừng rỉ rả trên nóc hầm. Con xin lỗi vì nét chữ hôm nay hơi nguệch ngoạc, cái vai của con nó hơi đau một chút, nhưng mẹ đừng lo nhé, con vẫn còn cầm bút vững lắm.Mẹ ơi, lúc này con nhớ mẹ quá. Con nhớ mùi khói bếp vương trên tóc mẹ mỗi chiều nấu cơm, nhớ dáng mẹ gầy gò liêu xiêu bên mâm cơm chỉ có bát canh rau tập tàng mà sao ngọt lịm. Con nhớ cả những lúc mẹ mắng con ham chơi, rồi lại lén để dành cho con củ khoai nướng nóng hổi.Chiến trường những ngày này ác liệt lắm mẹ ạ. Nhưng mẹ yên tâm, con của mẹ giờ đã lớn khôn, đã là một chiến sĩ Giải phóng quân kiên cường. Con đang cùng đồng đội giữ vững từng tấc đất quê hương để mai này mẹ không còn phải giật mình thức giấc vì tiếng bom đạn nữa.Mẹ ơi... nếu chẳng may ngày mai con không về, mẹ đừng khóc nhiều mẹ nhé. Mẹ hãy cứ nghĩ rằng con chỉ đi công tác xa thôi, như những ngày con còn nhỏ theo bạn bè đi chăn trâu chưa kịp về ăn cơm tối. Con sẽ hóa thành ngọn gió mát rượi thổi qua mái hiên nhà mình, hóa thành hạt mưa thấm vào cánh đồng lúa mẹ chăm, và hóa thành niềm tự hào nho nhỏ trong lòng mẹ.Con không tiếc đời mình, con chỉ tiếc là chưa kịp phụng dưỡng mẹ khi tuổi già, chưa kịp tự tay sửa lại cái mái hiên bị dột cho mẹ. Nhưng con biết, mẹ của con là người mẹ Việt Nam anh hùng, mẹ sẽ hiểu và tự hào vì con đã sống và chiến đấu đến hơi thở cuối cùng cho mảnh đất này.Mẹ giữ gìn sức khỏe nhé. Con yêu mẹ nhiều lắm!Kom Tum, 1966



