Cựu chiến binh

BỨC THƯ NHUỐM MÀU KHÓI LỬA

Câu chuyện xoay quanh một bức thư từ chiến trường gửi về hậu phương – nơi từng con chữ mang theo mùi khói lửa, nỗi nhớ nhà và khát vọng sống còn của người lính.

Hưng Yên01/01/2026Nguyễn Thị Thúy (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chiến tranh, thư từ là sợi dây mong manh nhưng quý giá nối liền tiền tuyến với hậu phương. Với tôi, không bức thư nào ám ảnh bằng bức thư nhuốm màu khói lửa mà cha gửi về một ngày mưa gió năm ấy.

Hôm đó, người đưa thư đạp xe đến đầu làng. Mẹ tôi đang ngoài ruộng, tôi chạy về báo tin. Khi mẹ cầm bức thư trên tay, tôi thấy mẹ đứng lặng rất lâu. Phong bì thư nhàu nát, mép giấy sẫm màu, còn vương mùi khét – mùi rất lạ, không giống bất cứ mùi giấy nào tôi từng biết.

Mẹ mở thư rất chậm. Bên trong, tờ giấy mỏng đã ố vàng, có chỗ loang lổ như bị ám khói. Nét chữ của cha không còn đều đặn như trước, có đoạn run run, có đoạn đứt quãng. Cha viết rằng đơn vị vừa trải qua một trận bom lớn, nhiều người hy sinh, nhưng ông vẫn bình an.

Cha không kể nhiều về gian khổ. Chỉ vài dòng ngắn ngủi hỏi thăm mẹ con tôi, dặn tôi phải học hành chăm chỉ, nghe lời mẹ. Cuối thư, cha viết: “Khói bom còn chưa tan, tranh thủ lúc yên mới viết được mấy dòng. Nếu thư đến tay mẹ con, nghĩa là cha vẫn còn sống.”

Mẹ đọc xong, gấp thư lại, cẩn thận đặt vào chiếc hộp gỗ nhỏ. Tôi nhìn thấy tay mẹ run nhẹ. Mẹ không khóc, chỉ thở dài. Tôi khi ấy chưa hiểu hết ý nghĩa của từng câu chữ, nhưng tôi cảm nhận được sự mong manh của sự sống trong từng dòng thư.

Bức thư ấy được mẹ giữ rất lâu. Mỗi khi nhớ cha, mẹ lại lấy ra đọc, rồi gấp lại ngay ngắn. Có lần tôi hỏi sao thư cha có mùi lạ, mẹ nói đó là mùi chiến tranh, con ạ.

Nhiều năm sau, khi chính tôi ở chiến trường, tôi mới hiểu vì sao thư lại nhuốm màu khói lửa. Viết thư giữa bom đạn không phải để kể khổ, mà là để khẳng định: “Tôi còn sống”. Mỗi bức thư là một lần vượt qua cái chết.

Bây giờ, bức thư ấy đã phai chữ nhiều, nhưng với tôi, nó không chỉ là kỷ vật của cha, mà là chứng tích của một thời đất nước chìm trong khói lửa, nơi từng con chữ được viết ra bằng cả sinh mệnh của người lính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn