Bức thư tay viết vội bên gốc thốt nốt và lời hẹn ước với hậu phương
Câu chuyện về khát vọng yêu thương và nỗi nhớ nhà da diết của người lính trẻ nơi tuyến đầu biên giới Tây Nam.
Chiến trường Campuchia những năm tháng ấy không chỉ có tiếng súng trận mạc, mà còn là nơi thử thách sự kiên định của những trái tim xa xứ, nơi nỗi nhớ quê hương, gia đình luôn cồn cào mỗi khi đêm về.
Bác Nguyễn Văn Hùng (cựu chiến binh chiến trường Kampong Speu, nay mang di chứng sốt rét rừng ác tính) trân trọng nâng niu những trang thư đã ngả màu thời gian:
Kỷ vật dọc đường hành quân: Bác kể, trong một lần dừng chân nghỉ ngơi dưới bóng những hàng cây thốt nốt cao vút của miền đất xứ chùa tháp, đồng đội cùng tiểu đội với bác là chiến sĩ trẻ tên là Phạm Văn Thành (quê ở Thanh Hóa) đã lấy ra một cuốn sổ tay nhỏ, cặm cụi viết thư về cho người vợ trẻ mới cưới cách đó ít lâu.
Thành viết: "Em yêu ở nhà hãy yên tâm, anh đang làm nhiệm vụ quốc tế cao cả trên đất bạn. Giúp nhân dân bạn thoát khỏi họa diệt chủng cũng chính là bảo vệ sự bình yên cho quê hương mình... Đợi ngày anh hoàn thành nhiệm vụ trở về, chúng mình sẽ vun đắp lại mái ấm...".
Chỉ ít ngày sau bức thư ấy, trong một trận phục kích bảo vệ nhân dân gặt lúa, Thành đã anh dũng hy sinh. Khi đồng đội kiểm tra kỷ vật của anh, bức thư vẫn nằm ngay ngắn trong túi ngực áo trận, còn đôi mắt Thành hướng về phương Nam xa xôi. Bác Hùng nghẹn ngào chia sẻ: "Những người lính tình nguyện Việt Nam ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo cả tình yêu đôi lứa và hoài bão lớn lao. Sự hy sinh của anh Thành và bao đồng đội trên đất bạn mãi mãi là khúc tráng ca bất tử về tình hữu nghị và tinh thần quốc tế trong sáng".



