Người có công giúp đỡ cách mạng

Bức Thư Tình Viết Dưới Làn Bom Đạn

Câu chuyện kể về liệt sĩ Lê Văn Huỳnh và bức thư "tiên tri" gửi về cho gia đình trước khi hy sinh tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972. Đây được xem là một trong những di vật thiêng liêng nhất, thể hiện lý tưởng cao đẹp và tình yêu bất diệt của người lính trẻ trong giai đoạn khốc liệt nhất của cuộc chiến.

An Giang15/04/2026Nguyễn Ngọc Phụng (XÃ HÒN NGHỆ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vào mùa hè đỏ lửa năm 1972, Quảng Trị trở thành "túi bom" của thế giới. Giữa không gian nồng nặc mùi thuốc súng và tiếng pháo gầm rú, người chiến sĩ trẻ Lê Văn Huỳnh – một sinh viên gác bút nghiên theo nghiệp binh đao – đã ngồi lại trong hầm hào để viết một bức thư dài 10 trang gửi về cho gia đình.

Điều kỳ lạ và xúc động nhất là bức thư được viết như một lời dự cảm chính xác về sự ra đi của chính mình. Anh viết cho mẹ, cho vợ (chị Đặng Thị Xơ) với những dòng chữ bình thản đến lạ thường:

"Mẹ kính mến! Con đi mẹ chớ buồn nhiều... Thôi mẹ đừng khóc nữa, con đi để lại cho mẹ nỗi buồn nhất đời, nhưng con yêu của mẹ không chết, con chỉ đi đi nghỉ mát ở chỗ không có tiếng súng thôi..."

Gửi người vợ trẻ mới cưới chưa đầy một tuần đã phải chia xa, anh nhắn nhủ:

"Em sẽ đọc bức thư này cho mọi người trong gia đình nghe... Em hãy nén đau thương để sống, để nuôi dạy các con (nếu có) và thay anh phụng dưỡng mẹ hiền."

Thậm chí, trong thư anh còn dặn dò kỹ lưỡng vị trí mình sẽ nằm lại: "Cứ đi lộ số 1, qua cầu Thạch Hãn, chỗ đó có một cái miếu nhỏ...". Chỉ vài ngày sau khi hoàn thành bức thư, chiến sĩ Lê Văn Huỳnh đã anh dũng hy sinh trong một trận đánh ác liệt bên dòng sông Thạch Hãn khi mới 23 tuổi.

Bức thư ấy được đồng đội giữ lại và gửi về quê hương, trở thành một minh chứng sống động cho tâm hồn cao đẹp của thế hệ thanh niên thời bấy giờ: Họ biết trước cái chết nhưng không hề run sợ, họ yêu gia đình thiết tha nhưng đặt tình yêu Tổ quốc lên trên hết.

Hòa bình lập lại, người vợ của anh – bà Đặng Thị Xơ – đã dựa theo những chỉ dẫn trong bức thư để đi tìm chồng. Sau nhiều thập kỷ, bà đã tìm thấy anh đúng tại vị trí mà anh đã "hẹn" trong thư. Câu chuyện về bức thư của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh mãi mãi là một khúc tráng ca về một thời hoa lửa không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn