Bài viết

BỨC THƯ TRÊN CÁNH VÕNG TRƯỜNG SƠN

Thái Nguyên10/04/2026Dương Thu Thảo (Chi đoàn Trường THCS Minh Lập)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

BỨC THƯ TRÊN CÁNH VÕNG TRƯỜNG SƠN

Năm 1972, khi chiến trường Quảng Trị bước vào những ngày đỏ lửa nhất, anh lính trẻ tên Nam cùng đơn vị hành quân dọc dãy Trường Sơn. Trong chiếc ba lô sờn cũ, ngoài súng đạn và lương khô, vật quý giá nhất của Nam là một cuốn sổ tay nhỏ được bọc kỹ trong túi nilon.

Nam có một thói quen mà anh em trong tiểu đội ai cũng biết: Cứ sau mỗi chặng hành quân đêm, hay sau những giờ trực chiến căng thẳng, anh lại tìm một góc khuất bên cánh võng, dưới ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn pin bọc giấy đỏ, để viết nhật ký. Thực ra, đó là những lá thư anh viết cho Lan – cô gái có nụ cười tỏa nắng ở làng quê Thái Bình.

Trong thư, Nam không bao giờ kể về những trận pháo kích làm rung chuyển mặt đất, hay cơn sốt rét rừng hành hạ thân xác. Anh chỉ viết về những điều giản dị:
“Lan ơi, chiều nay ở rừng có một nhành hoa dại nở màu tím nhạt, giống hệt màu chiếc khăn tay em tặng anh ngày chia tay ở bến phà. Anh vẫn giữ nó bên mình, mùi hương của quê mình như vẫn còn phảng phất đâu đây...”

Có lần, anh viết sau một trận đánh ác liệt:
“Đợi hết giặc, anh sẽ về. Chúng mình sẽ dắt tay nhau đi giữa đồng lúa chín vàng, không còn tiếng máy bay, không còn khói súng. Anh sẽ dựng cho em một ngôi nhà nhỏ bên dòng sông quê hương, nơi ấy chỉ có tiếng chim hót và tiếng cười của chúng mình thôi.”

Nhưng chiến tranh tàn khốc đã không đợi một lời hẹn ước. Trong một trận đánh chiếm cao điểm vào tháng 8 năm 1972, một quả pháo của địch đã rơi trúng hầm trú ẩn của Nam. Khi đồng đội tìm thấy anh, Nam đã ra đi thanh thản, gương mặt anh tựa như đang ngủ. Trong bàn tay vẫn còn nhuốm máu và bùn đất, anh nắm chặt cuốn sổ tay. Trang cuối cùng vẫn còn dở dang một dòng chữ: "Lan à, nếu ngày mai anh..."

Nhiều năm sau chiến tranh, một người đồng đội cũ tóc đã bạc trắng tìm về Thái Bình. Ông trao tận tay Lan – lúc này đã là một người phụ nữ trung niên, gương mặt hằn lên những vết chân chim của sự chờ đợi – cuốn sổ tay năm ấy.

Lan nhận lấy kỷ vật, đôi bàn tay run rẩy lật từng trang giấy đã ố vàng, có những trang còn thấm vệt máu khô thẫm màu. Bà không khóc thành tiếng, nhưng những giọt nước mắt cứ lặng lẽ rơi xuống nhành hoa tím ép khô trong sổ. Lan đã không đi bước nữa, bà ở vậy thờ phụng cha mẹ và giữ vẹn nguyên lời thề với người lính trẻ năm xưa.

Với bà, Nam chưa bao giờ ra đi. Anh vẫn đang ở đâu đó giữa cánh đồng lúa chín, mỉm cười nhìn bà, như lời anh đã hứa trong bức thư cuối cùng chưa kịp gửi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn