Bức Thư Trong Ba Lô
Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, một bức thư từ hậu phương đã trở thành nguồn động viên tinh thần to lớn cho người lính trẻ trên chiến trường.
Năm 1972, khi tôi mới 20 tuổi, tôi cùng đơn vị hành quân vào chiến trường miền Nam. Cuộc sống của người lính khi ấy rất gian khổ: ngày hành quân, đêm đào hầm trú ẩn và luôn sẵn sàng chiến đấu. Trong ba lô của tôi lúc nào cũng có một bức thư của mẹ gửi từ quê nhà. Lá thư được viết trên tờ giấy đã hơi ố vàng, nhưng tôi luôn giữ rất cẩn thận. Trong thư, mẹ viết rằng ở quê mọi người vẫn khỏe, ruộng đồng vẫn được bà con chăm sóc. Cuối thư mẹ dặn:
“Con đi bộ đội thì phải giữ gìn sức khỏe, cố gắng hoàn thành nhiệm vụ rồi ngày hòa bình trở về.” Mỗi khi hành quân mệt mỏi hoặc sau những trận chiến căng thẳng, tôi lại lấy lá thư ấy ra đọc. Những dòng chữ quen thuộc khiến tôi cảm thấy như mẹ đang ở rất gần. Có một lần đơn vị tôi phải hành quân suốt nhiều ngày qua rừng sâu. Trời mưa liên tục khiến ba lô và quần áo đều ướt sũng. Tôi lo nhất là lá thư sẽ bị hỏng nên đã bọc nó trong nhiều lớp nylon. Một người đồng đội thấy vậy liền cười và nói:
“Cậu giữ lá thư còn cẩn thận hơn cả lương khô.” Tôi cũng cười, nhưng trong lòng biết rằng bức thư ấy chính là nguồn động viên lớn nhất của mình. Sau chiến tranh, khi trở về quê nhà, tôi vẫn giữ lại lá thư đó như một kỷ vật quý giá. Mỗi lần đọc lại, tôi lại nhớ đến những ngày tháng gian khổ nhưng đầy tình cảm của thời hoa lửa.


