Bức thư từ đáy hố bom của Lê Văn Huỳnh
nhân vật & Sự kiện: Lê Văn Huỳnh (quê Thái Bình) là sinh viên năm thứ 4 khoa Xây dựng, Đại học Bách khoa Hà Nội. Nhập ngũ năm 1971, anh chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị với vị trí chiến sĩ thuộc Trung đoàn 95, Sư đoàn 325.
Hoàn cảnh ra đời: Đầu tháng 1/1973, nhận thấy cuộc chiến ngày càng ác liệt và ranh giới sinh tử mong manh, anh Huỳnh đã ngồi trong hầm pháo viết một bức thư dài 7 trang gửi cho mẹ già và người vợ mới cưới được 3 ngày – chị Đặng Thị Xơ. Ngày 2/1/1973, anh hy sinh khi đang làm nhiệm vụ đưa dòng sông Thạch Hãn dưới làn mưa pháo.
Nội dung đắt giá: Bức thư thể hiện sự thản nhiên, minh triết trước cái chết. Anh dự đoán trước sự hy sinh của mình và dặn dò chi tiết: "Mẹ kính mến! Con đi xa mẹ là mất đi một người con... Con chết đi mẹ chớ khóc lóc nhiều mà ảnh hưởng đến sức khỏe...". Đặc biệt, anh dặn vợ cách tìm mộ mình sau chiến tranh: "Sau này hòa bình, nếu có điều kiện vào Nam lấy hài cốt anh về. Đi theo đường 9... Đến quảng Nam Đầm, đối diện bên kia sông là quê hương anh ngã xuống...". Đúng 29 năm sau, người vợ đã tìm thấy mộ anh ở đúng vị trí được chỉ dẫn trong thư.



