BỨC THƯ TỪ ĐIỆN BIÊN
BỨC THƯ TỪ ĐIỆN BIÊN
BỨC THƯ TỪ ĐIỆN BIÊN
Đêm trước trận đánh.
Điện Biên chìm trong màn sương đặc quánh.
Những người lính trẻ nằm sát nhau trong chiến hào. Có người lau khẩu súng. Có người kiểm tra lại ba lô. Có người tranh thủ viết vài dòng gửi về quê.
Phan Đình Giót cũng ngồi bên một góc chiến hào.
Anh lấy từ trong túi áo ra một mảnh giấy nhỏ.
Ngọn đèn dầu leo lét.
Anh bắt đầu viết.
“Mẹ kính yêu…”
Ở một miền quê Hà Tĩnh rất xa nơi này, có một người mẹ có lẽ vẫn đang chờ con.
Mẹ không biết chính xác con trai mình đang ở đâu.
Không biết ngày mai anh sẽ làm gì.
Chỉ biết rằng anh đang ở một nơi mà tiếng súng đã trở thành âm thanh quen thuộc.
Phan Đình Giót dừng bút.
Anh nhìn lên bầu trời.
Không thấy quê nhà.
Chỉ thấy một màu đen sâu thẳm.
Anh nhớ cánh đồng.
Nhớ con đường làng.
Nhớ những buổi chiều mẹ ngồi bên hiên nhà.
Những điều bình thường ấy, khi ở xa, bỗng trở nên quý giá đến lạ.
Anh viết tiếp:
“Mẹ đừng lo. Con vẫn khỏe.”
Rồi anh dừng lại.
Một lúc lâu.
Anh không viết nữa.
Có những điều người lính không thể nói với mẹ.
Rằng ngày mai sẽ là một trận đánh rất lớn.
Rằng có thể anh sẽ không trở về.
Rằng lá thư này có thể trở thành lá thư cuối cùng.
Anh gấp mảnh giấy lại.
Đặt vào túi áo.
Rạng sáng.
Mệnh lệnh được truyền xuống.
Bộ đội chuẩn bị tiến công cứ điểm Him Lam.
Những người lính trẻ đứng dậy.
Không ai nói nhiều.
Có lẽ ai cũng hiểu rằng trận đánh phía trước sẽ vô cùng khốc liệt.
Phan Đình Giót kiểm tra lại trang bị.
Anh nhìn những người đồng đội bên cạnh.
Có người bằng tuổi anh.
Có người trẻ hơn.
Có người vừa mới nhập ngũ.
Họ nhìn nhau.
Không ai biết ai sẽ trở về.
Nhưng tất cả cùng tiến lên.
Tiếng pháo vang lên.
Đất đá rung chuyển.
Khói súng phủ kín trận địa.
Những người lính lao về phía trước.
Địch chống trả quyết liệt.
Một khẩu súng máy từ lô cốt liên tục bắn xuống.
Đường tiến của bộ đội bị chặn lại.
Phan Đình Giót bị thương.
Anh ngã xuống.
Nhưng rồi lại đứng dậy.
Anh tiếp tục tiến.
Một lần nữa.
Rồi một lần nữa.
Máu thấm trên người.
Nhưng phía trước vẫn là lô cốt.
Phía sau là đồng đội.
Có những khoảnh khắc trong đời chỉ kéo dài vài giây nhưng lại quyết định cả một cuộc đời.
Đó là khoảnh khắc ấy.
Phan Đình Giót nhìn về phía lô cốt.
Anh hiểu rằng hỏa lực kia đang khiến đồng đội không thể tiến lên.
Nếu nó còn tiếp tục,
sẽ còn nhiều người ngã xuống.
Anh lao lên.
Dùng thân mình bịt lỗ châu mai.
Khẩu súng máy im bặt.
Đội hình phía sau lập tức tiến lên.
Cứ điểm được đánh chiếm.
Nhưng người lính trẻ không còn đứng dậy nữa.
Mảnh giấy trong túi áo anh sau đó được tìm thấy.
Không biết liệu nó đã được gửi về quê hay chưa.
Nhưng tôi thích nghĩ rằng, ở đâu đó, người mẹ của anh cuối cùng cũng biết được con trai mình đã chiến đấu như thế nào.
Không phải để trở thành một cái tên trong sách lịch sử.
Mà để những người bên cạnh mình có thể sống.
Ngày 7 tháng 5 năm 1954, chiến dịch Điện Biên Phủ kết thúc thắng lợi.
Nhưng Phan Đình Giót không còn ở đó.
Anh đã nằm lại từ trước ngày chiến thắng.
Anh không được nghe tiếng reo mừng.
Không được nhìn thấy lá cờ chiến thắng.
Không được trở về quê.
Có những người đã chiến đấu cho ngày mai nhưng không bao giờ được nhìn thấy ngày mai.
Nhiều năm sau, Điện Biên trở thành một vùng đất hòa bình.
Những chiến hào năm xưa được phủ xanh.
Những con đường mới mở qua những ngọn đồi từng rung chuyển bởi bom đạn.
Trẻ em đến trường.
Người dân làm ruộng.
Những mùa lúa lại nối tiếp nhau.
Nếu Phan Đình Giót có thể nhìn thấy tất cả những điều ấy,
có lẽ anh sẽ không cần bất kỳ lời ca ngợi nào.
Bởi đó chính là điều những người lính năm xưa mong muốn.
Một cuộc sống bình thường.
Một quê hương bình yên.
Một thế hệ trẻ được lớn lên mà không phải cầm súng.
Tôi đọc lại câu chuyện về Phan Đình Giót và cứ nghĩ mãi về mảnh giấy nhỏ trong túi áo người lính.
Có thể đó là một bức thư chưa hoàn thành.
Có thể là những lời anh chưa kịp nói.
Nhưng đôi khi,
một bức thư không cần phải được gửi đi mới có ý nghĩa.
Bởi cả cuộc đời của người viết đã trở thành một lời nhắn gửi.
Gửi cho mẹ.
Gửi cho quê hương.
Và gửi cho những thế hệ chưa ra đời.
Chúng ta hôm nay có thể viết rất nhiều bức thư.
Gửi cho bạn bè.
Gửi cho


