Bức Thư Từ Mặt Trận
Câu chuyện kể về một kỷ niệm sâu sắc của ông Nguyễn Văn Lâm trong những năm tháng chiến tranh ác liệt. Giữa bom đạn trên tuyến đường Trường Sơn, một bức thư nhỏ từ gia đình đã trở thành nguồn động viên to lớn giúp ông và đồng đội vững vàng vượt qua gian khó.
Năm 1971, khi mới 19 tuổi, tôi rời quê hương lên đường tham gia lực lượng thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn. Công việc của chúng tôi là san lấp hố bom, mở đường cho xe chở hàng ra tiền tuyến. Những ngày ấy, bom đạn dội xuống gần như mỗi ngày, đất đá rung chuyển, khói bụi mịt mù.
Có một lần, sau một trận bom dữ dội, cả tổ chúng tôi phải trú trong một hầm đất nhỏ. Khi tiếng máy bay im bặt, mọi người lần lượt bò ra ngoài để kiểm tra đoạn đường vừa bị đánh phá. Tôi lúc đó vừa mệt vừa đói, lòng lại nhớ nhà da diết.
Đúng lúc ấy, anh tổ trưởng gọi tên tôi và đưa cho một phong thư đã hơi nhàu. Đó là thư của mẹ tôi gửi từ quê. Trong thư, mẹ chỉ viết những dòng giản dị:
“Ở nhà mọi người vẫn khỏe. Con cố gắng giữ gìn sức khỏe, hoàn thành nhiệm vụ. Cả nhà luôn tự hào về con.”
Tôi đọc đi đọc lại bức thư ấy rất nhiều lần. Giữa rừng núi Trường Sơn, giữa tiếng bom đạn còn văng vẳng, những dòng chữ của mẹ như tiếp thêm cho tôi sức mạnh. Tôi nhận ra rằng phía sau mình là gia đình, là quê hương đang dõi theo.
Tối hôm đó, bên ánh đèn dầu leo lét trong hầm, tôi đọc lại bức thư cho cả tổ nghe. Không ai nói gì nhiều, nhưng ai cũng im lặng thật lâu. Có lẽ mỗi người đều đang nghĩ về gia đình của mình.
Sau này, khi chiến tranh kết thúc và trở về quê hương, tôi vẫn giữ bức thư ấy như một kỷ vật. Nó nhắc tôi nhớ về những năm tháng “thời hoa lửa” – khi tuổi trẻ của chúng tôi đã sống, chiến đấu và hy vọng vì hòa bình của đất nước.


