Bài viết

Bức thư từ "tọa độ chết" (1)

Quảng Ninh18/07/2026Võ Thị Tần (LCĐ Khoa Ngoại ngữ)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngã ba Đồng Lộc những năm 1968 được ví như một túi bom, nơi máy bay Mỹ trút xuống hàng nghìn tấn bom đạn mỗi ngày nhằm cắt đứt mạch máu giao thông chi viện cho miền Nam. Sống và chiến đấu giữa làn bom đạn, nhưng tinh thần của những cô gái tuổi mười đôi mươi ấy chưa bao giờ tắt đi sự lạc quan.
Chỉ 5 ngày trước khi hy sinh cùng 9 người đồng đội của mình, chị Võ Thị Tần đã đặt bút viết một lá thư gửi về cho mẹ. Bức thư không hề có một lời than vãn về sự khốc liệt hay cận kề cái chết, mà tràn ngập tinh thần thép và cả nét lãng mạn rất trẻ trung:
"Mẹ ơi, ở đây vui lắm mẹ ạ, ban đêm chúng nó thắp đèn để chúng con làm đường, còn ban ngày chúng đem bom tàn phá, nhưng bom băm tai không bằng tụi con cuốc đất. Pháo cao xạ của ta bắn dội đầu chúng nó, bùng bùng liên tục... Mẹ ạ, thằng Mỹ còn hung hăng thì tụi con còn đánh cho nó nhào đầu mới thôi. Ở đây, tụi con ăn uống đầy đủ, mẹ ở nhà cứ giữ gìn sức khỏe, đừng lo cho con nhiều..."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn