Bài viết

Bức thư viết bằng than

An Giang04/05/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong một trận càn, giấy bút trở thành thứ xa xỉ. Anh Tùng – chiến sĩ thông tin – phải viết báo cáo gấp gửi về chỉ huy, nhưng không còn mực. Anh tìm mãi chỉ thấy một ít than củi còn sót lại trong bếp dã chiến.

Anh nghiền than, pha với nước suối, dùng cành cây vót nhọn làm bút. Trên tờ giấy gói hàng nhàu nát, anh viết từng dòng báo cáo. Chữ than không rõ, nhưng anh cố nắn nót để cấp trên đọc được.

Viết xong, anh cuộn tờ giấy lại, bọc trong túi ni-lông, giao cho giao liên mang đi. Anh dặn: “Tài liệu này quan trọng. Có chết cũng phải giữ.”

Giao liên là một cô gái trẻ tên Lý. Cô cất bức thư vào ngực áo, lên đường trong đêm. Đường rừng tối, tiếng côn trùng rền vang. Đến gần trạm giao nhận, địch bất ngờ phục kích. Cô Lý bị bắt.

Địch lục soát, thấy bức thư. Chúng mở ra, nhìn những dòng chữ đen nhòe bằng than, cười khinh: “Viết cái gì vậy?” Cô Lý bình tĩnh nói: “Thư gửi má tôi.”

Tên lính nghi ngờ nhưng chữ than mờ, không đọc được rõ. Chúng xé tờ giấy, ném xuống đất. Cô Lý lao tới nhặt lại từng mảnh, ôm vào ngực. Địch đánh cô ngất xỉu.

Đêm đó, du kích giải cứu được cô. Cô Lý tỉnh dậy, việc đầu tiên là mở áo lấy những mảnh giấy than. Cô nói: “Bức thư chưa tới nơi, em chưa yên lòng.”

Cô và anh Tùng ngồi lại, ghép từng mảnh giấy rách, cố đọc lại nội dung. Cuối cùng, họ viết lại bức thư bằng than lần nữa và gửi đi.

Bức thư viết bằng than ấy đến được chỉ huy, giúp đơn vị kịp thời thay đổi kế hoạch, tránh tổn thất lớn. Sau hòa bình, anh Tùng vẫn giữ một mảnh giấy than còn sót lại như kỷ vật. Nó nhắc rằng trong thời kháng chiến, dù thiếu thốn đủ bề, ý chí và trách nhiệm của người chiến sĩ vẫn không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn