Bức thư viết giữa làn bom đạn – Võ Thị Tần
CÂU CHUYỆN KỂ VỀ Tiểu đội trưởng Võ Thị Tần CỰU THANH NIÊN XUNG PHONG TẠI NGÃ BA ĐỒNG LỘC
Tại Ngã ba Đồng Lộc, nơi được mệnh danh là "tọa độ chết", có một người con gái Hà Tĩnh nhỏ nhắn nhưng mang trong mình sức mạnh phi thường: Tiểu đội trưởng Võ Thị Tần. Chị cùng 9 chị em trong tiểu đội 4 đã sống và chiến đấu với tinh thần "máu có thể đổ, nhưng đường không thể tắc".
Câu chuyện xúc động nhất về chị chính là bức thư gửi mẹ chỉ 5 ngày trước khi hy sinh. Giữa lúc bom đạn cày xới nát từng tấc đất, chị vẫn viết với giọng văn lạc quan: "Mẹ ơi, ở đây vui lắm mẹ ạ! Ban đêm chúng nó thắp đèn cho chúng con làm đường, ban ngày chúng con đi dạo trong rừng... Bom đạn của chúng có thể làm rung chuyển cả núi rừng, nhưng không thể làm rung chuyển được trái tim của chúng con".
Sự lạc quan của chị Tần không phải là sự ngây ngô, mà là bản lĩnh của một thế hệ trẻ biết rõ mình đang bảo vệ điều gì. Chiều ngày 24/7/1968, trong một trận bom ác liệt, chị và 9 đồng đội đã hy sinh ngay tại trận địa khi đang san lấp hố bom để xe vào tiền tuyến. Các chị ra đi ở độ tuổi đẹp nhất – tuổi mười tám đôi mươi, để lại sự tiếc thương vô hạn nhưng cũng đầy tự hào cho dân tộc.
Thông điệp truyền thông: Tuổi trẻ hôm nay có thể không phải đối mặt với bom đạn, nhưng tinh thần "thanh xuân dâng hiến" của chị Võ Thị Tần vẫn luôn là ngọn đuốc soi đường. Hãy sống sao cho xứng đáng với những người đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ.



