Bức Thư Viết Trên Giấy Xi Măng
Bức Thư Viết Trên Giấy Xi Măng
Nhân chứng kể: Nguyễn Bá Thiết (Cựu chiến binh bảo vệ Thành cổ Quảng Trị 1972)
"Sống và chiến đấu suốt 81 ngày đêm tại Thành cổ Quảng Trị là một cuộc thử thách giới hạn tột cùng của con người. Giấy viết thư khi ấy là một thứ xa xỉ phẩm mà đứa nào cũng thèm muốn để gửi gắm vài lời về cho gia đình trước giờ quyết tử. Tiền tuyến không có giấy pelure, thằng bạn thân của tôi – thằng Chính – đã nhặt những vỏ bao xi măng rách nát dùng để đắp công sự, xé ra thành những mảnh nhỏ bằng bàn tay để viết thư gửi về cho người mẹ góa ở quê nhà Hải Hậu.
Chính dùng mẩu bút chì mộc viết nắn nót trên mặt giấy xi măng thô ráp, xám xịt. Chữ viết xen lẫn những vệt tro xám của bom đạn. Bức thư viết: 'Mẹ kính yêu, con ở trong này vẫn khỏe, ăn cơm ngon. Trận địa Quảng Trị tuy ác liệt nhưng anh em thương nhau lắm. Nếu con có mệnh hệ gì, mẹ đừng khóc nhé, con trai mẹ đã sống và chiến đấu hiên ngang như một người lính thực thụ...'
Chính viết xong bức thư vào buổi chiều thì rạng sáng hôm sau, một quả pháo 175 ly dập trúng hầm chốt chặn của nó. Nó hy sinh, thân xác hòa vào đất đá Thành cổ. Tôi tìm thấy mảnh giấy xi măng ấy nằm gọn trong túi áo ngực của bạn, sực nức mùi thuốc súng. Suốt mấy mươi năm qua, mảnh giấy ấy đã sờn rách, chữ chì đã mờ đi nhiều nhưng đối với tôi và gia đình Chính, đó là một di vật vô giá, một thông điệp thiêng liêng gửi về từ lòng đất mẹ anh hùng."



