Bài viết

BỨC TRANH BẰNG MÁU

Đại tá, họa sĩ Lê Duy Ứng (8/7/1947) là một tấm gương đặc biệt về lòng yêu nước, ý chí và sự cống hiến thầm lặng của người nghệ sĩ – chiến sĩ trong thời chiến.

Quảng Ninh28/12/2025Đặng Phương Mai (Đoàn Phường Móng Cái 1)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đại tá, họa sĩ Lê Duy Ứng (8/7/1947) là một tấm gương đặc biệt về lòng yêu nước, ý chí và sự cống hiến thầm lặng của người nghệ sĩ – chiến sĩ trong thời chiến.

Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, ông vừa là người lính, vừa là họa sĩ. Năm 1975, trong một trận bom ác liệt tại chiến trường miền Nam – chiến dịch Hồ Chí Minh, Lê Duy Ứng bị thương rất nặng, khiến đôi mắt của ông không còn thấy gì nữa. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, khi nằm trên cáng thương, trong cơn đau đớn và bóng tối bao trùm, hình ảnh hiện lên rõ ràng nhất trong tâm trí ông không phải là nỗi sợ, mà là chân dung Bác Hồ – vị lãnh tụ mà ông luôn kính yêu và tôn thờ.

Không có giấy, không có bút vẽ, cũng không còn ánh sáng để nhìn, Lê Duy Ứng đã lấy chính máu từ đôi mắt của mình để làm “màu vẽ”, dùng mảnh giấy nhỏ và ký ức sâu đậm về Bác để vẽ nên chân dung Người. Bức tranh ấy không chỉ được vẽ bằng máu, mà còn bằng niềm tin, lòng trung thành và khát vọng sống. Với ông, được vẽ Bác Hồ trong khoảnh khắc sinh tử ấy chính là động lực giúp ông vượt qua nỗi đau, giữ vững tinh thần để tiếp tục chiến đấu với số phận. Bức tranh đó có tên là "Ánh sáng niềm tin", trên đó có dòng chữ: "Ánh sáng niềm tin! Con nguyện dâng Người tuổi thanh xuân. 28/4/1975".

Sau chiến tranh, dù đã mất đi thị lực vĩnh viễn, họa sĩ Lê Duy Ứng vẫn tiếp tục sáng tác, cống hiến cho mỹ thuật nước nhà bằng nghị lực phi thường. Câu chuyện “vẽ Bác Hồ bằng máu” của ông trở thành một biểu tượng xúc động về tinh thần yêu nước, ý chí vượt lên nghịch cảnh và trách nhiệm của người nghệ sĩ đối với Tổ quốc.

Câu chuyện của Lê Duy Ứng nhắc nhở thế hệ trẻ rằng: Lý tưởng sống và niềm tin có sức mạnh to lớn, giúp con người vượt qua những hoàn cảnh khắc nghiệt nhất.Sự cống hiến cho đất nước không chỉ thể hiện trên chiến trường, mà còn trong từng lĩnh vực học tập, lao động, sáng tạo.Trong khi thế hệ đi trước sẵn sàng hi sinh cả máu xương cho Tổ quốc, thế hệ trẻ và những học sinh chúng ta hôm nay cần biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm, không ngừng rèn luyện bản thân để xứng đáng với những hi sinh ấy. Đó không chỉ là câu chuyện về một bức tranh, mà là câu chuyện về khí phách,niềm tin và trái tim Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn