BỨC TRANH TRÊN TƯỜNG
BỨC TRANH TRÊN TƯỜNG
Ngày còn nhỏ, Lan thường ngồi bên cửa sổ vẽ ngôi nhà của mình. Cô luôn vẽ thêm một người lính đứng trước cổng, dù chưa bao giờ nói với ai đó là ai.
Người lính ấy là cha cô.
Cha đi khi Lan còn rất bé. Trước lúc đi, ông chỉ kịp dặn:
“Sau này con lớn, hãy vẽ cho cha một bức tranh thật đẹp.”
Lan nhớ lời cha suốt những năm tháng sau đó.
Cô học vẽ, rồi trở thành một họa sĩ. Bức tranh đầu tiên cô hoàn thành là hình ảnh một ngôi làng yên bình dưới bầu trời xanh. Trước cổng nhà, một người lính đang mỉm cười nhìn đứa con gái nhỏ.
Lan đem bức tranh treo lên bức tường trong nhà.
Mẹ đứng trước tranh rất lâu.
“Đẹp không mẹ?” Lan hỏi.
Mẹ gật đầu, đôi mắt đỏ hoe.
“Đẹp lắm. Cha con chắc sẽ thích.”
Nhiều năm sau, Lan trở lại ngôi trường cũ để triển lãm tranh. Một em nhỏ đứng trước bức tranh và hỏi:
“Cô ơi, người lính trong tranh là ai vậy?”
Lan mỉm cười:
“Là một người đã đi rất xa để bảo vệ quê hương.”
“Ông ấy có trở về không?”
Lan im lặng một lúc rồi đáp:
“Không. Nhưng những điều ông ấy mong muốn đã trở về.”
“Là gì ạ?”
Lan nhìn qua cửa sổ. Ngoài sân, học sinh đang vui đùa dưới nắng.
“Là hòa bình.”
Em nhỏ mỉm cười.
Lan cũng mỉm cười.
Bức tranh vẫn ở đó, trên bức tường cũ.
Một người lính, một mái nhà và một bầu trời xanh.
Đó là tất cả những gì Lan muốn giữ lại về cha — một người đã gửi tuổi trẻ của mình vào những năm tháng xa xôi, để con gái ông được lớn lên và tự do vẽ một bầu trời không còn tiếng chia ly.



