BỨC TRANH VẼ MỘT DÒNG SÔNG
BỨC TRANH VẼ MỘT DÒNG SÔNG
Năm 1970, ở một ngôi làng bên sông, có cậu bé tên Vinh rất thích vẽ.
Cha cậu là bộ đội.
Trước ngày đi, cha đưa Vinh một hộp màu nhỏ.
“Sau này con vẽ cho cha xem nhé.”
Vinh hỏi:
“Cha thích con vẽ gì?”
“Vẽ những thứ con thích.”
“Con sẽ vẽ dòng sông.”
“Vì sao?”
“Vì nó chảy mãi.”
Cha cười.
“Ừ. Vẽ đi.”
Cha đi.
Vinh bắt đầu vẽ.
Cậu vẽ ngôi nhà.
Vẽ cây đa.
Vẽ mẹ đang phơi quần áo.
Và bức tranh nào cũng có dòng sông.
Một ngày, mẹ nhận được tin cha đã hy sinh.
Vinh không hiểu.
Cậu chỉ hỏi:
“Bao giờ cha về?”
Mẹ ôm cậu.
“Cha không về nữa.”
Vinh nhìn bức tranh đang vẽ.
Cậu lấy bút xóa hình người lính bên bờ sông.
Mẹ hỏi:
“Sao con xóa?”
“Cha bảo con vẽ những thứ con thích.”
Cậu cúi đầu.
“Con không thích người không về.”
Nhiều năm sau, Vinh trở thành họa sĩ.
Bức tranh đầu tiên được ông giữ suốt đời vẫn là bức tranh dòng sông năm ấy.
Màu đã phai.
Nhưng ông không sửa.
Một lần, con gái ông hỏi:
“Bố không vẽ lại à?”
“Không.”
“Vì sao?”
“Vì nếu vẽ lại, nó sẽ không còn là bức tranh của ngày đó.”
“Ngày đó có gì đặc biệt?”
Vinh nhìn dòng sông.
“Có một đứa trẻ đang chờ cha.”
Năm 2000, Vinh trở về quê.
Dòng sông vẫn còn.
Nhưng bờ sông đã khác.
Cây đa cũ không còn.
Ngôi nhà cũng đã được xây mới.
Ông ngồi bên bờ nước rất lâu.
Một người bạn cũ hỏi:
“Cậu còn nhớ cha mình không?”
Vinh cười.
“Nhớ.”
“Nhớ điều gì nhất?”
“Bàn tay.”
“Không phải khuôn mặt à?”
“Không.”
Vinh nhìn dòng nước.
“Ngày bé cha thường đặt tay lên đầu tôi.”
Ông mở chiếc hộp màu cũ.
Bên trong còn một mẩu bút chì.
Ông đặt nó lên bức tranh.
Rồi nói:
“Cha này.”
“Dòng sông vẫn chảy.”
Một cơn gió thổi qua.
Mặt nước gợn sóng.
Vinh không khóc.
Ông chỉ ngồi đó.
Giống như một đứa trẻ năm nào.
Bức tranh sau đó được tặng cho nhà văn hóa làng.
Người ta treo nó ở nơi trang trọng.
Bên dưới không ghi tên cha Vinh.
Chỉ có một dòng:
“Dòng sông của một đứa trẻ.”
Một cô bé đứng trước tranh hỏi mẹ:
“Trong tranh có người không?”
Người mẹ nhìn kỹ.
“Không.”
“Thế sao con thấy hình như có?”
Mẹ cô bé mỉm cười.
“Có lẽ vì con đang nhìn bằng trí tưởng tượng.”
Cô bé nhìn thật lâu.
Giữa bức tranh là dòng sông.
Một bờ cây.
Một mái nhà.
Và khoảng trống nơi đáng lẽ có một người.
Có những người không còn xuất hiện trong bức tranh của cuộc đời.
Nhưng khoảng trống họ để lại
vẫn luôn ở đó.
Như một dòng sông,
không nói gì,
không dừng lại,
chỉ lặng lẽ chảy qua năm tháng
và mang theo ký ức của những người từng đứng bên bờ
chờ một bóng dáng trở về.



