Bức Tường Thành Trong Lửa Đạn
Câu chuyện về những thanh niên xung phong ngày đêm giữ vững tuyến đường huyết mạch, bất chấp bom đạn để đảm bảo tiếp tế cho chiến trường.
Năm 1967, Bùi Quốc Dũng gia nhập lực lượng thanh niên xung phong, được giao nhiệm vụ bảo vệ và sửa chữa một tuyến đường quan trọng xuyên qua vùng núi – nơi xe vận tải chở hàng ra tiền tuyến phải đi qua.
Con đường ấy bị đánh phá liên tục. Ban ngày vừa lấp xong hố bom, ban đêm lại bị đánh sập. Nhưng nếu đường bị tắc, hàng trăm chuyến xe phía sau sẽ không thể tiếp tục.
Một đêm, sau một trận ném bom dữ dội, cả đoạn đường dài hàng trăm mét bị phá hủy. Đất đá ngổn ngang, nhiều hố sâu chặn lối đi. Trong khi đó, một đoàn xe đang chờ phía sau, nếu không thông đường trước rạng sáng, nguy cơ bị phát hiện là rất cao.
“Phải thông đường trong đêm nay!” – chỉ huy ra lệnh.
Dũng cùng đồng đội lao vào làm việc. Họ dùng cuốc, xẻng, tay không, thậm chí cả thân mình để lấp hố bom. Có lúc, đất còn nóng, khói vẫn bốc lên, nhưng không ai dừng lại.
Giữa lúc làm việc, còi báo động vang lên – máy bay địch quay lại. Mọi người vội tìm chỗ trú, nhưng Dũng và vài người khác vẫn ở lại.
“Nếu giờ bỏ đi, xe không qua được,” Dũng nói.
Bom tiếp tục rơi, đất đá văng khắp nơi. Nhưng khi tiếng máy bay dần xa, họ lại đứng dậy, tiếp tục công việc dang dở.
Gần sáng, con đường cuối cùng cũng được san phẳng tạm thời. Đoàn xe bắt đầu lăn bánh, từng chiếc một vượt qua trong im lặng. Khi chiếc xe cuối cùng đi qua, Dũng mới ngồi phịch xuống đất, tay run lên vì kiệt sức.
Nhiều năm sau, khi nhắc lại, ông nói:
“Chúng tôi không phải anh hùng. Chỉ là khi đó, nếu mình không làm, thì không ai làm.”



