Bùi Đình Chiến
ông Bùi Đình Chiến, năm nay đã 79 tuổi, sống tại xóm 3, xã Khánh Thiện, tỉnh Ninh Bình. Hằng ngày, ông vẫn miệt mài với công tác cựu chiến binh và Hội thanh niên xung phong, sống một cuộc đời giản dị và đầy nghĩa tình.
Nhìn ông bây giờ, dáng người nhỏ nhắn, nụ cười hiền và giọng nói trầm ấm, khó ai nghĩ rằng ông đã từng trải qua một thời chiến tranh đầy bom đạn. Nhưng trong đôi mắt ông vẫn còn đó những ký ức hào hùng và cả những nỗi đau mà chiến tranh đã để lại.
Ông Chiến là một trong những thành viên của “Lớp Anh Trỗi 1”, thuộc Đội Thanh niên xung phong đặc biệt K53 – đơn vị đầu tiên được Trung ương Đoàn cử thẳng vào chiến trường miền Nam năm 1965.
### Hành trình hơn 2 tháng đi bộ vào chiến trường
Ông kể rằng năm 1965, khi cuộc kháng chiến đang bước vào giai đoạn ác liệt nhất, cũng như bao thanh niên cùng thời, ông mang trong mình khát khao được cống hiến cho Tổ quốc. Thế nhưng lần khám sức khỏe đi bộ đội, ông bị loại vì chỉ nặng có… 39 kg. Chính ông cũng cười khi kể lại chuyện ấy.
Nhưng duyên nợ với cách mạng lại đến theo cách khác. Bí thư Đảng ủy xã đã trực tiếp đến nhà vận động và giới thiệu ông vào Đội TNXP đặc biệt, nơi quy tụ những thanh niên ưu tú, lý lịch trong sạch và tinh thần giác ngộ cao. Sau hai tháng huấn luyện cấp tốc, ngày 16.8.1965, ông cùng hơn 300 đồng đội bắt đầu cuộc hành quân bộ kéo dài gần 2 tháng để vào miền Nam.
Không xe cơ giới, không đường bằng phẳng, chỉ có đôi chân và tinh thần thép. Họ đi đêm, nghỉ ngày để tránh bom đạn. Trường Sơn khi ấy là cả một bầu trời tối mịt, nhưng cũng là nơi che chở cho họ vượt qua những chặng đường đầy hiểm nguy.
### Máu, mồ hôi và những mất mát không thể quên
Đến Quảng Trị, ông Chiến và đồng đội được điều vào đường dây 559 – đường mòn Hồ Chí Minh huyền thoại. Họ làm giao liên, dẫn đường, vận chuyển hàng hóa, đạn dược, gạo và cả vũ khí ra chiến trường. Khi trở về, họ lại cáng thương binh từ mặt trận ra tuyến sau – mỗi chuyến đi là một lần đối mặt với tử thần.
Ông không bao giờ quên lần vượt sông Thạch Hãn trong dòng nước lũ cuồn cuộn. Đơn vị phải căng dây để bám qua sông, nhưng trong một chuyến vượt đầy định mệnh, sợi dây bị đứt và người đồng đội tên Hưởng bị nước cuốn đi. “Hy sinh luôn, chưa kịp đánh trận nào…”, ông nói, giọng nghẹn lại. Nghe ông kể, tôi cũng thấy nhói lòng.
Năm 1967, vì chiến trường thiếu quân, đơn vị TNXP của ông được bổ sung thẳng vào lực lượng Quân giải phóng. Ông trở thành lính Trung đoàn 6 – trung đoàn Phú Xuân Anh hùng sau này.
Ông tham gia chiến dịch Mậu Thân 1968 tại Huế suốt 26 ngày đêm. Ông kể về những ngày ấy, khi cả người và quần áo đều đầy chấy rận, ghẻ lở; khi bữa ăn thiếu thốn và hiểm nguy luôn rình rập. Vậy mà tinh thần thì không ai chịu buông.
Ông từng bị sốt rét ác tính khi đang cõng hai thùng đạn B40 hơn 30kg. Ông ngất đi suốt ba ngày, đồng đội phải cáng ông vượt núi xuống trạm cứu chữa. Năm 1972, ông còn bị bom B-52 đánh sập hầm, máu chảy ướt cả mặt nhưng vẫn cố bám trụ không chịu lùi về tuyến sau.
### Trở về và tiếp tục “vác tù và hàng tổng”
Năm 1973, ông được về phép. Mẹ già thương con, giục ông lấy vợ. Ông chiều mẹ và cưới vợ trong một đám cưới giản dị. Chỉ 12 ngày sau, ông lại lên đường trở lại chiến trường. Đó cũng là lần cuối ông gặp mẹ – bà mất năm 1974 khi ông masih ở tuyến lửa.
Năm 1976, ông xuất ngũ trở về quê. Chiến tranh đã hết, nhưng tinh thần người lính trong ông thì vẫn còn nguyên vẹn. Ông lại tiếp tục cống hiến: làm Bí thư chi bộ hơn 10 năm, làm xóm trưởng, tham gia Hội Cựu chiến binh và giờ là Chủ tịch Hội Cựu TNXP xã.
Có người hỏi sao ông tuổi cao mà vẫn “vác tù và hàng tổng”, ông chỉ cười hiền mà nói:
“Tôi ăn cơm Nhà nước từ năm 18 tuổi, đến giờ vẫn là bệnh binh, còn ăn gạo Nhà nước. Không vác tù và hàng tổng thì làm cái gì?”
Câu nói ấy mộc mạc mà sâu sắc, khiến tôi – một học sinh thời bình – thật sự thấm thía. Hành trang của ông là những tấm huân chương, giấy khen, là cả một cuộc đời cống hiến không ngừng nghỉ.
Ông Phạm Văn Toàn, Chủ tịch Hội Cựu chiến binh xã, cũng nhận xét rằng ông Chiến là người nhiệt tình, trách nhiệm, luôn tiên phong trong mọi công việc.
### Bài học lớn cho thế hệ trẻ như chúng tôi
Với tôi, cuộc đời ông Bùi Đình Chiến giống như một bản anh hùng ca sống động về lòng yêu nước, sự hy sinh, và tinh thần phụng sự. Nghe câu chuyện của ông, tôi càng thấy mình may mắn khi được sinh ra trong hòa bình, và càng hiểu rằng thế hệ trẻ chúng tôi cần sống tốt hơn, cố gắng hơn để không phụ những gì mà thế hệ cha anh đã đánh đổi.
Câu chuyện của ông Chiến mãi là ngọn lửa truyền cảm hứng, để tôi luôn nhắc nhở bản thân phải sống có trách nhiệm, biết ơn và trân quý hòa bình hôm nay.



