BÙI KIM ĐIỀU – NGƯỜI LÍNH THÔNG TIN TRONG TRẬN MỞ MÀN ĐIỆN BIÊN PHỦ
Bảy mươi năm sau Chiến thắng Điện Biên Phủ, ký ức về những ngày tháng chiến đấu tại Him Lam, đồi Độc Lập vẫn còn nguyên vẹn với cựu chiến binh Bùi Kim Điều, nguyên Tiểu đội phó Tiểu đội thông tin thuộc Đại đoàn 312. Ông là một trong những người trực tiếp tham gia trận mở màn chiến dịch và từng bị thương khi làm nhiệm vụ chuyển công văn hỏa tốc giữa lúc bom đạn ác liệt. Với người lính thông tin năm ấy, chiến thắng không chỉ được tạo nên bởi những trận xung phong vào cứ điểm, mà còn có những nhiệm vụ thầm lặng phía sau chiến hào: giữ liên lạc, truyền mệnh lệnh và bằng mọi cách đưa thông tin của chỉ huy đến đơn vị đúng thời điểm.

Có mặt trong trận mở màn tại Him Lam
Chiều 13/3/1954, Chiến dịch Điện Biên Phủ chính thức bắt đầu bằng trận tiến công cứ điểm Him Lam.
Bùi Kim Điều khi ấy là chiến sĩ thông tin thuộc Đại đoàn 312, đơn vị được giao nhiệm vụ tiến công Him Lam – một cứ điểm quan trọng nằm ở cửa ngõ phía bắc của Tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ.
Đúng 17 giờ, pháo binh quân ta đồng loạt khai hỏa vào các vị trí của quân Pháp. Sau những loạt pháo chuẩn bị, bộ binh bắt đầu tiến công.
Theo ký ức của ông Điều, sau khoảng hai giờ chiến đấu, quân ta đã chiếm được cứ điểm số 1 và một phần cứ điểm số 2. Tuy nhiên, tại cứ điểm số 2, một khẩu đại liên của quân Pháp liên tục bắn ra, gây nhiều thương vong cho bộ đội ta.
Chính tại đây diễn ra sự hy sinh của Phan Đình Giót.
Dù đã bị thương, Phan Đình Giót tiếp tục tiến lên, dùng thân mình bịt lỗ châu mai, làm khẩu đại liên của đối phương ngừng bắn. Bộ đội ta lập tức xông lên, tạo điều kiện đánh chiếm cứ điểm.
Bùi Kim Điều là một trong những người có mặt trên chiến trường và chứng kiến diễn biến của trận đánh ấy.
Đến đêm 13/3, quân ta làm chủ Him Lam. Sáng hôm sau, quân Pháp tổ chức phản kích nhằm chiếm lại cứ điểm nhưng không thành công.
Trận đánh mở màn giành thắng lợi, tạo khí thế cho những trận tiến công tiếp theo của Chiến dịch Điện Biên Phủ.
Công văn hỏa tốc giữa trận đồi Độc Lập
Sau Him Lam, đơn vị của Bùi Kim Điều tiếp tục nhận nhiệm vụ bao vây, tiến công cứ điểm đồi Độc Lập.
Đây cũng là lúc ông thực hiện một trong những nhiệm vụ mà hơn 70 năm sau vẫn còn nhớ rõ.
Trong quá trình chiến đấu, bom đạn làm hệ thống thông tin liên lạc bị gián đoạn. Trong khi đó, Trung đoàn có một công văn khẩn cần chuyển ngay xuống ba tiểu đoàn để phục vụ chỉ huy tác chiến.
Không còn cách truyền đạt bằng hệ thống thông tin thông thường, nhiệm vụ phải được thực hiện bằng người.
Bùi Kim Điều cùng hai đồng đội được giao làm giao liên hỏa tốc, trực tiếp mang công văn vượt qua trận địa.
Giữa lúc trận đánh đang diễn ra, cả ba người đều bị thương.
Với một người lính thông tin, việc dừng lại lúc ấy có thể đồng nghĩa với mệnh lệnh không đến được nơi cần đến đúng thời điểm.
Bùi Kim Điều quyết định tiếp tục.
Ông tự băng bó vết thương, mang theo công văn, men theo hệ thống giao thông hào và tìm đường vượt qua khu vực đang bị bom đạn đánh phá.
Máu tiếp tục chảy.
Nhưng người lính vẫn cố gắng đi.
Ông chỉ có một suy nghĩ: công văn phải được chuyển đến nơi, bởi chậm một phút cũng có thể ảnh hưởng đến thời cơ chiến đấu của đơn vị.
Cuối cùng, Bùi Kim Điều đến được Sở chỉ huy Trung đoàn và hoàn thành nhiệm vụ.
Cũng chính lúc ấy, khi công văn đã được chuyển giao, sức lực của người lính mới cạn kiệt.
Ông ngất lịm vì mất quá nhiều máu.
Người lính thông tin trên chiến trường Điện Biên
Câu chuyện của Bùi Kim Điều cho thấy một phần công việc của lực lượng thông tin trong Chiến dịch Điện Biên Phủ.
Giữa chiến trường, thông tin liên lạc có ý nghĩa đặc biệt đối với hoạt động chỉ huy. Khi đường dây bị bom phá, phương tiện liên lạc không còn hoạt động, người lính phải trở thành mắt xích trực tiếp chuyển mệnh lệnh giữa sở chỉ huy và các đơn vị chiến đấu.
Công việc ấy đồng nghĩa với việc họ phải vượt qua những khu vực đang bị pháo kích, đi giữa chiến hào và trận địa để đưa công văn đến đúng người, đúng thời điểm.
Bùi Kim Điều đã thực hiện nhiệm vụ trong hoàn cảnh như vậy.
Ông bị thương nhưng vẫn tiếp tục đi, chỉ dừng lại khi công văn đã đến nơi.
Với ông, đó không phải một hành động đặc biệt của riêng cá nhân mà là nhiệm vụ của người lính trong thời điểm cả chiến dịch đang bước vào những trận đánh quyết định.
70 năm trở lại chiến trường xưa
Năm 2024, khi Chiến thắng Điện Biên Phủ tròn 70 năm, Bùi Kim Điều đã ở tuổi ngoài 90.
Người Tiểu đội phó thông tin năm xưa có dịp nhìn lại mảnh đất từng gắn với những ngày chiến đấu ác liệt.
Điện Biên của 70 năm sau đã khác rất nhiều.
Những nơi từng là chiến trường nay trở thành di tích lịch sử; thành phố, đường sá và cuộc sống mới đã hình thành trên vùng đất từng chịu bom đạn.
Với Bùi Kim Điều, được sống đến ngày hôm nay để chứng kiến sự thay đổi ấy là một điều may mắn. Bởi trong những trận đánh ông từng tham gia, rất nhiều đồng đội đã không thể trở về.
Những ký ức về Him Lam, đồi Độc Lập và những người lính đã nằm lại vì thế vẫn theo ông sau hơn bảy thập niên.
Trong câu chuyện về Chiến thắng Điện Biên Phủ, người ta thường nhắc đến những trận đánh lớn, những cứ điểm bị tiêu diệt hay những tấm gương anh hùng đã trở thành biểu tượng. Nhưng phía sau chiến thắng còn có rất nhiều người lính đảm nhận những nhiệm vụ ít được nhắc đến.
Bùi Kim Điều là một trong số đó.
Ông không phải người trực tiếp tạo nên câu chuyện lấy thân mình lấp lỗ châu mai tại Him Lam, nhưng là người lính có mặt trong trận đánh lịch sử ấy. Và trong trận đánh tiếp theo tại đồi Độc Lập, chính ông cũng có câu chuyện của riêng mình: bị thương, mất nhiều máu nhưng vẫn mang công văn hỏa tốc vượt qua trận địa; hoàn thành nhiệm vụ rồi mới ngất đi.
Hơn 70 năm sau, câu chuyện của người lính thông tin Bùi Kim Điều góp thêm một lát cắt về Điện Biên Phủ – nơi chiến thắng được làm nên không chỉ từ những cuộc xung phong vào cứ điểm, mà còn từ trách nhiệm của từng người lính đối với nhiệm vụ được giao, dù phải thực hiện giữa bom đạn và cả khi chính mình đang bị thương.


