Bài viết

BÙI NGỌC DƯƠNG – ĐÔI MẮT CHỨA LỬA

BÙI NGỌC DƯƠNG – ĐÔI MẮT CHỨA LỬA

Hà Nội18/09/2026Đoàn trường Cao đẳng Lạng Sơn (Đoàn trường Cao đẳng Lạng Sơn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

BÙI NGỌC DƯƠNG – ĐÔI MẮT CHỨA LỬA

Năm 1966, sau khi tốt nghiệp Đại học Bách khoa Hà Nội, Bùi Ngọc Dương không chọn một công việc ổn định mà tình nguyện lên đường nhập ngũ.

Anh trở thành người lính công binh.

Cuối năm 1967, đơn vị của anh nhận nhiệm vụ mở đường cho bộ đội và xe tăng tiến vào chiến trường Đường 9 – Khe Sanh.

Giữa núi rừng hiểm trở, những người lính công binh phải phá từng chướng ngại, mở từng đoạn đường dưới bom đạn.

Bùi Ngọc Dương luôn là người xông xáo, dũng cảm và sẵn sàng nhận phần việc nguy hiểm.

Trong một trận chiến, anh bị thương rất nặng.

Một cánh tay bị thương gần như đứt lìa.

Đồng đội phải cắt bỏ phần cánh tay bị thương để cứu anh.

Đau đớn đến tột cùng, nhưng Bùi Ngọc Dương vẫn cắn chặt răng chịu đựng.

Người đồng đội từng chứng kiến khoảnh khắc ấy kể lại rằng ánh mắt anh vẫn sáng lên, như chứa cả ngọn lửa của ý chí.

Anh tiếp tục chiến đấu.

Nhưng những vết thương quá nặng đã khiến người chiến sĩ trẻ không thể trở về.

Bùi Ngọc Dương hy sinh giữa chiến trường khi tuổi đời còn rất trẻ.

Sau này, anh được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Có những người lính được nhớ đến bởi chiến công.

Cũng có những người được nhớ bởi cách họ đối mặt với đau đớn mà không khuất phục.

Bùi Ngọc Dương – người lính có “đôi mắt chứa lửa”, đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường để ngọn lửa ấy còn cháy mãi trong ký ức về một thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
BÙI NGỌC DƯƠNG – ĐÔI MẮT CHỨA LỬA | Câu chuyện thời hoa lửa