Bài viết

Bùi Ngọc Dương – Ngọn lửa tuổi trẻ giữa chiến trường Khe Sanh

Gia Lai07/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy bi tráng của lịch sử kháng chiến chống Mỹ, cái tên Bùi Ngọc Dương (1943–1968) luôn được nhắc đến như một biểu tượng của tinh thần quả cảm, trí tuệ và lòng yêu nước cháy bỏng của thế hệ thanh niên Hà Nội thời “Ba sẵn sàng”.

Sinh ngày 15 tháng 2 năm 1943 tại Hà Nội, Bùi Ngọc Dương lớn lên trong bối cảnh đất nước nhiều biến động. Sau năm 1954, ông theo gia đình tản cư lên vùng kháng chiến rồi trở về Thủ đô học tập. Tốt nghiệp Trường Đại học Bách khoa Hà Nội, con đường rộng mở của một kỹ sư trẻ dường như đang chờ phía trước. Nhưng khi Tổ quốc cần, ông đã chọn một hướng đi khác: khoác áo lính, lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi thiêng liêng của phong trào “Ba sẵn sàng”.

Năm 1966, ông trở thành chiến sĩ công binh của Đại đội 6, Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 7. Từ giảng đường đại học đến chiến trường, từ bàn thí nghiệm đến bom đạn, người kỹ sư trẻ nhanh chóng hòa mình vào nhịp sống khốc liệt của chiến tranh, nơi mỗi bước tiến đều phải đổi bằng máu và ý chí.

Đỉnh cao của sự hy sinh và quả cảm ấy là chiến dịch Đường 9 – Khe Sanh đầu năm 1968. Trong trận đánh ác liệt tại cứ điểm Tà Mây, Bùi Ngọc Dương được giao nhiệm vụ mở đường, phá vật cản, đảm bảo cho lực lượng tiến công. Giữa lửa đạn dày đặc, ông cùng đồng đội hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, mở lối cho xe tăng và bộ binh xung phong.

Trong trận chiến quyết liệt ấy, ông bị thương nặng, cánh tay gần như bị đứt rời. Trước tình thế sinh tử, tinh thần chiến đấu vẫn không hề lay chuyển. Hình ảnh người chiến sĩ kiên cường, chấp nhận hy sinh thân thể để tiếp tục nhiệm vụ đã trở thành biểu tượng bất khuất, được ví như “La Văn Cầu của Hà Nội” – một hình tượng về ý chí sắt đá giữa chiến trường.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ông được đưa về tuyến sau nhưng không qua khỏi vết thương quá nặng. Ngày 27 tháng 1 năm 1968, Bùi Ngọc Dương anh dũng hy sinh, khi tuổi đời mới vừa 25, để lại niềm tiếc thương vô hạn cho đồng đội và gia đình.

Ghi nhận những cống hiến đặc biệt xuất sắc, Nhà nước đã truy tặng ông danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tên ông cũng được khắc ghi trong ký ức Hà Nội hôm nay qua những trang sử, những ca khúc và những câu chuyện về một thế hệ thanh niên “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”.

Bùi Ngọc Dương đã ra đi, nhưng ngọn lửa tuổi trẻ mà ông thắp lên giữa chiến trường Khe Sanh vẫn còn cháy mãi – như một lời nhắc nhở về lý tưởng sống, về sự hy sinh và về giá trị thiêng liêng của hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn