Bài viết

Bùi Ngọc Dương – Người chiến sĩ công binh anh hùng của Hà Nội

Bùi Ngọc Dương là một chiến sĩ công binh của Quân đội nhân dân Việt Nam, sinh viên Đại học Bách khoa Hà Nội tình nguyện lên đường chiến đấu. Trong chiến dịch Đường 9 – Khe Sanh năm 1968, ông đã chiến đấu kiên cường, chấp nhận hy sinh một phần thân thể để hoàn thành nhiệm vụ mở đường cho bộ đội tiến công cứ điểm Huội San. Với tinh thần dũng cảm ấy, ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân và trở thành biểu tượng của ý chí chiến đấu kiên cường.

Hà Nội06/08/2026Trường Đại học Kinh tế và Quản trị kinh doanh - ĐHTN (Trường Đại học Kinh tế và Quản trị kinh doanh - ĐHTN)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người kỹ sư trẻ rời giảng đường lên đường chiến đấu

Bùi Ngọc Dương sinh ngày 15 tháng 2 năm 1943 tại Hà Nội. Tuổi thơ của ông gắn liền với những năm tháng đất nước còn nhiều biến động. Năm 1954, sau khi gia đình tản cư lên vùng kháng chiến, ông trở về Thủ đô và tiếp tục học tập.

Sau đó, ông thi đỗ vào Trường Đại học Bách khoa Hà Nội, theo học ngành kỹ sư xây dựng. Trong những năm tháng trên giảng đường, ông là một sinh viên có tinh thần trách nhiệm, luôn quan tâm đến vận mệnh của đất nước.

Năm 1964, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, phong trào “Ba sẵn sàng” được phát động, kêu gọi thanh niên Thủ đô sẵn sàng chiến đấu, lao động và cống hiến cho Tổ quốc. Hưởng ứng phong trào này, sau khi tốt nghiệp năm 1966, Bùi Ngọc Dương đã tình nguyện nhập ngũ, trở thành chiến sĩ công binh thuộc Đại đội 6, Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 7, Binh chủng Công binh.

Từ một kỹ sư trẻ, ông bước vào môi trường quân đội với tinh thần của một người lính sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.

Trận đánh Huội San và sự hy sinh anh dũng

Đầu năm 1968, chiến trường Đường 9 – Khe Sanh trở thành một trong những khu vực giao tranh ác liệt. Trong chiến dịch tiến công cứ điểm Huội San, Bộ đội Giải phóng được giao nhiệm vụ phá vỡ hệ thống phòng ngự của đối phương, mở đường cho lực lượng tiến công.

Ngày 23 tháng 1 năm 1968, Bùi Ngọc Dương được giao nhiệm vụ chỉ huy đơn vị công binh khắc phục bãi vật cản, mở cửa mở để xe tăng và bộ binh tiến vào đánh chiếm cứ điểm Tà Mây – trung tâm của khu vực phòng ngự Huội San.

Trong điều kiện chiến đấu vô cùng nguy hiểm, dưới làn đạn dày đặc của đối phương, ông cùng đồng đội kiên trì phá chướng ngại vật, bảo đảm con đường tiến công được thông suốt. Nhờ sự nỗ lực của lực lượng công binh, xe tăng của Quân Giải phóng đã vượt qua cửa mở, tiến công vào các vị trí phòng thủ.

Khi trận chiến diễn ra ác liệt, Bùi Ngọc Dương bị trúng đạn khiến cánh tay phải gần như lìa khỏi cơ thể. Tuy nhiên, ông vẫn quyết tâm tiếp tục chiến đấu và đề nghị đồng đội cắt bỏ hoàn toàn cánh tay bị thương để có thể tiếp tục thực hiện nhiệm vụ.

Hành động ấy thể hiện ý chí chiến đấu phi thường, khiến đồng đội cảm phục và sau này ông được nhắc đến với danh hiệu “La Văn Cầu của Hà Nội”, gợi nhớ hình ảnh người chiến sĩ năm xưa từng hy sinh một phần thân thể để hoàn thành nhiệm vụ.

Người chiến sĩ kiên cường đến phút cuối cùng

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ mở đường chiến đấu, Bùi Ngọc Dương tiếp tục bị thương nặng ở chân và được đưa về trạm quân y tiền phương.

Trong thời gian điều trị, ông được kết nạp vào Đảng Lao động Việt Nam. Tuy nhiên, do vết thương quá nặng và mất nhiều máu, ông đã hy sinh vào ngày 27 tháng 1 năm 1968 khi mới 24 tuổi.

Sự hy sinh của Bùi Ngọc Dương là biểu tượng cho tinh thần “quyết tử cho nhiệm vụ”, thể hiện phẩm chất của người chiến sĩ công binh: âm thầm, bền bỉ nhưng luôn sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy để hoàn thành nhiệm vụ được giao.

Sự ghi nhận và tưởng nhớ

Sau khi hy sinh, Bùi Ngọc Dương được Nhà nước công nhận là liệt sĩ. Năm 1969, ông được truy tặng danh hiệu:

Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Tên tuổi của ông được ghi nhớ bằng nhiều hình thức:

  • Trường Đại học Bách khoa Hà Nội tổ chức “Khóa học Bùi Ngọc Dương” để tưởng nhớ và giáo dục truyền thống cho sinh viên.

  • Một con phố tại quận Hai Bà Trưng, Hà Nội được mang tên phố Bùi Ngọc Dương.

  • Hình tượng của ông xuất hiện trong nhiều tác phẩm âm nhạc như “Bùi Ngọc Dương, gương anh ngời sáng”, “Noi gương Bùi Ngọc Dương”“Bùi Ngọc Dương bài ca chiến thắng”.

  • Di sản của một người lính trẻ

    Bùi Ngọc Dương ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng hình ảnh người kỹ sư trẻ rời giảng đường, khoác áo lính và chiến đấu đến hơi thở cuối cùng đã trở thành biểu tượng đẹp của thế hệ thanh niên Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến.

    Câu chuyện về ông không chỉ là câu chuyện của một trận đánh, mà còn là câu chuyện về lòng dũng cảm, tinh thần trách nhiệm và sự hy sinh vì nhiệm vụ chung. Tên tuổi Bùi Ngọc Dương mãi được nhắc nhớ như một tấm gương sáng về ý chí và phẩm chất của người chiến sĩ Quân đội nhân dân Việt Nam.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn