Anh hùng Lực lượng vũ trang

BÙI NGỌC DƯƠNG – TỪ GIẢNG ĐƯỜNG ĐẠI HỌC ĐẾN CHIẾN TRƯỜNG

Anh hùng LLVTND Bùi Ngọc Dương (1943–1968), quê tại số 13 phố Trần Nhân Tông, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội. Sau khi tốt nghiệp đại học, ông nhập ngũ tháng 10/1967 và trở thành kỹ sư, Trung đội phó Công binh thuộc Trung đoàn 7, Binh chủng Công binh. Trong trận Huội San ngày 23/1/1968, ông chỉ huy phá liên tiếp 4 bãi mìn, mở đường cho lực lượng tiến công; sau đó theo xe tăng vào sâu trong vị trí đối phương. Dù hai lần bị thương, ông vẫn tiếp tục chỉ huy và nhường cuộn băng cuối cùng cho đồng đội. Ông hy sinh tại bệnh viện vì vết thương quá nặng. Ngày 20/12/1969, Bùi Ngọc Dương được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.

Hà Nội22/08/2026Xã Thạnh Mỹ Tây (Đoàn xã Thạnh Mỹ Tây)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những người lính bước vào chiến tranh từ những miền quê nghèo.

Có những người trưởng thành từ phong trào du kích.

Còn Bùi Ngọc Dương đến với quân đội từ một con đường khác.

Ông là một sinh viên đại học đã tốt nghiệp.

Là một kỹ sư trẻ của Hà Nội.

Và chỉ vài tháng sau ngày nhập ngũ, người thanh niên ấy đã có mặt giữa chiến trường, đảm nhiệm một trong những công việc nguy hiểm nhất:

phá mìn – mở đường cho bộ binh và xe tăng tiến công.

Cuộc đời quân ngũ của Bùi Ngọc Dương rất ngắn.

Nhưng những gì ông để lại trong trận Huội San ngày 23 tháng 1 năm 1968 đã trở thành câu chuyện về lòng dũng cảm và tình đồng đội.


Người thanh niên từ phố Trần Nhân Tông

Bùi Ngọc Dương sinh năm 1943, dân tộc Kinh, quê tại số 13 phố Trần Nhân Tông, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội.

Ông trưởng thành và được học tập dưới mái trường miền Bắc.

Sau khi tốt nghiệp đại học, trước yêu cầu của đất nước, Bùi Ngọc Dương lựa chọn con đường quân ngũ.

Tháng 10 năm 1967, ông nhập ngũ.

Đó là thời điểm chiến tranh đang diễn ra quyết liệt.

Theo tài liệu, Bùi Ngọc Dương nhận thức rõ trách nhiệm của thế hệ thanh niên và quyết tâm thực hiện lời dạy của Chủ tịch Hồ Chí Minh:

“Không có gì quý hơn độc lập, tự do.”

Vào quân đội, người kỹ sư trẻ tích cực rèn luyện cả bản lĩnh và nghiệp vụ, đồng thời tha thiết xin được vào chiến trường miền Nam.

Nguyện vọng ấy nhanh chóng trở thành hiện thực.


Người kỹ sư trở thành chiến sĩ công binh

Khi hy sinh, Bùi Ngọc Dương là Chuẩn úy, kỹ sư, Trung đội phó Công binh thuộc Trung đoàn 7, Binh chủng Công binh, đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam.

Nhiệm vụ của người lính công binh trên chiến trường đặc biệt nguy hiểm.

Trước mặt lực lượng tiến công có thể là:

hàng rào.

bãi mìn.

vật cản.

hỏa lực đối phương.

Muốn bộ binh và xe tăng tiến lên, trước hết phải có người mở đường.

Và người công binh thường phải tiến lên trước.

Trong chiến đấu, Bùi Ngọc Dương không chỉ thực hiện nhiệm vụ công binh. Theo tài liệu tuyên dương, ông còn trực tiếp đánh các hỏa điểm và diệt 9 quân đối phương, góp phần tạo điều kiện cho đơn vị phát triển tiến công.

Nhưng thử thách lớn nhất đến vào đầu năm 1968.


HUỘI SAN – NGÀY 23 THÁNG 1 NĂM 1968

Trận Huội San diễn ra ngày 23/1/1968.

Bùi Ngọc Dương cùng đơn vị công binh được giao nhiệm vụ phục vụ lực lượng chiến đấu.

Trước tiên, ông hoàn thành việc hạ độ dốc và làm bến lội để vận chuyển thương binh.

Nhưng nhiệm vụ chưa kết thúc.

Phía trước lực lượng tiến công còn một chướng ngại đặc biệt nguy hiểm:

4 bãi mìn.

Theo tài liệu, mỗi bãi dài gần 400 mét và rộng khoảng 20 mét.

Muốn lực lượng phía sau tiến lên, những bãi mìn ấy phải được phá thông.


Người đánh quả bộc phá đầu tiên

Hỏa lực từ vị trí đối phương bắn ra.

Máy bay liên tục đánh phá.

Giữa tình thế ấy, những người lính công binh phải tiến thẳng vào khu vực vật cản.

Bùi Ngọc Dương bình tĩnh quan sát địa hình.

Ông không đứng phía sau ra lệnh cho chiến sĩ.

Người trung đội phó tự mình lao lên.

Và chính ông là người:

đánh quả bộc phá đầu tiên.

Sau tiếng nổ mở đường, Bùi Ngọc Dương tiếp tục bám sát đội hình, trực tiếp hướng dẫn từng chiến sĩ phá những khu vực còn lại.

Từng đoạn đường được mở.

Từng bãi mìn được vượt qua.

Cuối cùng:

Cả bốn bãi mìn được phá thông.

Con đường cho lực lượng phía sau đã mở.

Nhưng Bùi Ngọc Dương vẫn chưa dừng lại.


THEO XE TĂNG TIẾN VÀO PHÍA TRƯỚC

Hoàn thành nhiệm vụ phá mìn, về lý thuyết người kỹ sư công binh đã có thể ở lại phía sau.

Nhưng Bùi Ngọc Dương tiếp tục tiến lên.

Ông theo xe tăng đánh sâu vào vị trí đối phương.

Đứng trên xe, Bùi Ngọc Dương quan sát chiến trường và sử dụng súng máy 12,7 mm đánh các hỏa điểm đang cản trở đội hình xe tăng.

Những hỏa điểm bị chế áp.

Xe tăng tiếp tục phát triển tiến công.

Rồi Bùi Ngọc Dương bị thương.


Lần bị thương thứ nhất

Một vết thương làm gãy tay.

Trong hoàn cảnh chiến đấu, đây có thể là lý do để người lính rời khỏi trận địa.

Nhưng Bùi Ngọc Dương không rời vị trí.

Ông tự băng bó vết thương.

Nén đau.

Rồi tiếp tục chỉ huy đơn vị chiến đấu.

Trận đánh vẫn diễn ra.

Và người trung đội phó lại bị thương.


LẦN THỨ HAI – VIÊN BĂNG CUỐI CÙNG

Lần này, Bùi Ngọc Dương bị thương vào chân.

Trên người ông chỉ còn:

một cuộn băng.

Nhưng bên cạnh ông cũng có một người đồng đội đang cần được cứu chữa.

Bùi Ngọc Dương không giữ cuộn băng ấy cho mình.

Ông nhường nó cho đồng đội.

Một chi tiết rất nhỏ giữa một trận đánh lớn.

Nhưng chính chi tiết ấy cho thấy rõ hình ảnh của người cán bộ được đồng đội yêu mến.

Bản thân đã hai lần bị thương.

Một tay bị gãy.

Chân tiếp tục bị thương.

Nhưng cuộn băng cuối cùng vẫn dành cho người khác.


“Anh em tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ”

Trận đánh kết thúc thắng lợi.

Lúc này Bùi Ngọc Dương mới được chuyển về quân y.

Nhưng trước khi rời đơn vị, người trung đội phó vẫn còn một việc muốn làm:

động viên đồng đội tiếp tục nỗ lực hoàn thành nhiệm vụ.

Sau đó ông được đưa đến bệnh viện.

Những vết thương quá nặng.

Bùi Ngọc Dương không qua khỏi.

Ông hy sinh khi mới khoảng 25 tuổi.


MỘT CUỘC ĐỜI QUÂN NGŨ CHỈ VÀI THÁNG

Điều đặc biệt trong câu chuyện Bùi Ngọc Dương nằm ở thời gian.

Ông nhập ngũ vào tháng 10/1967.

Trận Huội San diễn ra ngày 23/1/1968.

Như vậy, từ thời điểm nhập ngũ đến trận đánh làm nên dấu ấn lớn nhất trong cuộc đời ông chỉ khoảng ba tháng.

Từ một kỹ sư vừa rời giảng đường, Bùi Ngọc Dương đã trở thành một người cán bộ công binh trực tiếp có mặt ở tuyến đầu.

Và trong thời khắc nguy hiểm nhất, ông lựa chọn:

đi trước để mở đường.

Bị thương vẫn ở lại.

Còn băng thì nhường đồng đội.

Đó cũng là lý do tài liệu tuyên dương nhấn mạnh phẩm chất của ông:

gương mẫu, đoàn kết, thương yêu đồng đội, tự nhận khó khăn về mình và nhường thuận lợi cho bạn.


NGÀY 20 THÁNG 12 NĂM 1969

Với thành tích trong chiến đấu, Bùi Ngọc Dương được tặng thưởng:

Huân chương Chiến công Giải phóng hạng Nhất.

Ngày 20 tháng 12 năm 1969, Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam truy tặng Bùi Ngọc Dương danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.

Ông không còn sống để đón nhận danh hiệu ấy.

Nhưng câu chuyện tại Huội San đã nói lên rất nhiều về người kỹ sư trẻ của Hà Nội.


TỪ GIẢNG ĐƯỜNG ĐẾN CON ĐƯỜNG GIỮA BÃI MÌN

Bùi Ngọc Dương đã được đào tạo để trở thành một kỹ sư.

Chiến tranh đưa ông đến một con đường khác.

Một con đường không có giảng đường.

Không có bảng đen.

Mà trước mặt là bốn bãi mìn, phía trên là hỏa lực và máy bay.

Người kỹ sư ấy đã sử dụng kiến thức, bản lĩnh và lòng dũng cảm của mình để thực hiện đúng nhiệm vụ của người lính công binh:

MỞ ĐƯỜNG.

Mở đường cho bộ binh.

Mở đường cho xe tăng.

Mở đường cho đồng đội tiến lên.

Và đến khi chính mình bị thương hai lần, ông vẫn dành cuộn băng cuối cùng cho người đồng đội bên cạnh.

Nếu cần chọn hai hình ảnh để ghi nhớ về Anh hùng Bùi Ngọc Dương, có lẽ đó chính là:

Người cán bộ công binh lao lên đánh quả bộc phá đầu tiên giữa bãi mìn.

Và:

Người thương binh nhường cuộn băng cuối cùng của mình cho đồng đội.

Một người mở đường bằng lòng dũng cảm và sống trọn vẹn với tình đồng đội cho đến những giờ phút cuối cùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn