Mẹ Việt Nam Anh hùng

Bùi Phương Anh-6C (1)

Mẹ Suốt nhỏ bé, gầy gò nhưng cực kỳ gan dạ. Dù tuổi đã cao, mẹ vẫn chèo đò giữa bom đạn, không sợ chết, chỉ mong bộ đội sang sông kịp giờ. Hình ảnh mẹ đứng trên mũi đò, tay cầm mái chèo, áo bay trong gió bom trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm thời chống Mỹ.

Phú Thọ01/12/2025Bùi Phương Anh (Trường THCS-HỘI HỢP)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

''NGƯỜI MẸ CHÈO ĐÒ GIỮA BOM ĐẠN''

Dòng sông Nhật Lệ chảy hiền hòa qua Đồng Hới, nhưng trong những năm chiến tranh, dòng sông ấy không còn bình yên. Bom đạn rơi trên trời, sóng vỗ tung tóe, bến sông vắng lặng ngoài tiếng gió và tiếng nhịp chèo. Giữa bến, một dáng người nhỏ bé nhưng rắn rỏi đứng đó – mẹ Suốt. Mẹ đã ngoài sáu mươi, lưng hơi còng, mái tóc bạc bay trong gió, đôi mắt sáng như lửa, tay cầm mái chèo chắc chắn.

Mẹ Suốt nổi tiếng khắp vùng là người chèo đò huyền thoại, đưa bộ đội, thương binh, và vũ khí qua sông dưới bom đạn Mỹ. Mỗi chuyến đò, mẹ đều cầu nguyện trong lòng:
Các con hãy bình an… Mẹ sẽ chèo đưa các con sang sông.

Một chiến sĩ trẻ run rẩy nắm tay mẹ:
Mẹ ơi, để chúng con sang sau cũng được…
Mẹ lắc đầu, giọng rắn rỏi:
Không! Còn mẹ chèo thì còn đường sang sông. Lên đi các con!

Chiếc đò nhỏ lao ra giữa dòng, sóng nước dập dềnh vì bom nổ và súng địch. Mẹ đứng thẳng trên mũi, mái chèo nhúng sâu xuống nước như chống lại cả bão tố. Chiến sĩ cúi rạp trong thuyền, còn mẹ như tấm khiên sống, chắn bom đạn phía trước. Một quả bom rơi gần đò, nước tung tóe trắng xóa. Mẹ hô lớn:
Đừng sợ! Mẹ đã chèo qua cả bom rồi!

Lần thứ hai, bom rơi sát mạn đò, sóng tràn lên, chiến sĩ sợ hãi ôm chặt nhau. Mẹ gạt tay họ ra:
Mẹ còn đứng vững, các con cứ nắm súng!

Mỗi chuyến đò qua sông là một cuộc chiến với bom đạn. Nhưng mẹ không nghĩ đến sợ hãi, chỉ nghĩ về những chiến sĩ trẻ đang chờ bên kia bờ. Mẹ bảo:
Nếu các con không kịp sang sông, chiến trường sẽ thiếu người. Mẹ phải chèo!

Dân quân đứng trên bờ nhìn theo mà rưng rưng nước mắt:
Người phụ nữ nhỏ bé mà gan dạ quá…

Buổi chiều, hoàng hôn đỏ rực như máu trải dài trên mặt sông. Mẹ đứng trên đò, mái tóc bạc bay trong gió, ánh mắt sáng rực giữa bom đạn. Máy bay Mỹ gầm rú trên trời, bom đạn rơi xung quanh, nhưng mẹ không nhúc nhích. Một chiến sĩ thì thầm:
Mẹ… sao mẹ không sợ?
Mẹ mỉm cười, ánh mắt nhìn xa xăm:
Mẹ sợ, nhưng mẹ sợ hơn nếu các con không sang được bờ kia.

Những ngày bom đạn ác liệt nhất, mẹ vẫn chèo đều, sáng và chiều, không bỏ chuyến nào. Có hôm, cả bến sông vắng, chỉ còn mẹ và một chiến sĩ trẻ. Bom rơi gần, nước tung bọt trắng xóa. Chiến sĩ la:
Mẹ ơi, thôi chạy đi!
Mẹ đứng vững, mái chèo nhúng sâu:
Mẹ còn chèo được, sao con không vượt qua?

Chiến sĩ cúi đầu, thầm cảm ơn mẹ, hiểu rằng mẹ bảo vệ cả họ bằng sự dũng cảm phi thường. Một hôm, bom nổ sát bến, mẹ bị thương. Người dân vội chạy ra, nhưng mẹ vẫn nắm chặt mái chèo, ánh mắt kiên định. Mẹ nói:
Đừng lo cho mẹ, các con đã qua sông là mẹ hạnh phúc rồi.

Tin về mẹ Suốt lan ra khắp Quảng Bình. Mọi người gọi mẹ là “Người mẹ chèo đò giữa bom đạn”, tấm gương dũng cảm không bao giờ khuất phục. Khi hòa bình đến, bà không còn chèo đò nữa. Mẹ già đi, mái tóc bạc, lưng còng, nhưng trong mắt vẫn ánh sáng kiên cường.

Người dân vẫn nhắc đến mẹ với tất cả sự ngưỡng mộ và biết ơn. Mẹ Suốt đã ra đi trong tuổi già, để lại dòng Nhật Lệ trong xanh, những câu chuyện bất tử về lòng dũng cảm và tình mẹ. Hình ảnh mẹ trở thành biểu tượng sống cho tinh thần bất khuất của phụ nữ Việt Nam, người mẹ không quản tuổi già, bom đạn, đau thương, chỉ lo cho sự sống của các con – những chiến sĩ Tổ quốc.Những chuyến đò qua sông trở thành huyền thoại.

Mẹ nhỏ bé nhưng gan dạ, kiên cường.Mỗi nhát chèo của mẹ mang theo cả trái tim, cả tình yêu nước và lòng thương chiến sĩ.Khi chiến tranh tạm lắng, mẹ già đi, mái tóc bạc trắng, lưng còng, nhưng ánh mắt vẫn sáng rực.Người dân Đồng Hới vẫn nhắc đến mẹ với tất cả sự ngưỡng mộ và biết ơn.Mẹ Suốt đã ra đi trong tuổi già, để lại dòng Nhật Lệ trong xanh và những câu chuyện bất tử về lòng dũng cảm.Hình ảnh mẹ trở thành biểu tượng sống cho tinh thần bất khuất của phụ nữ Việt Nam, người mẹ không quản tuổi già, bom đạn, đau thương, chỉ lo cho sự sống của các con – những chiến sĩ Tổ quốc.Tin về mẹ Suốt lan ra khắp Quảng Bình.Mọi người gọi mẹ là “Người mẹ chèo đò giữa bom đạn”, tấm gương dũng cảm không bao giờ khuất phục.Khi hòa bình đến, bà không còn chèo đò nữa.Mẹ già đi, mái tóc bạc, lưng còng, nhưng trong mắt vẫn ánh sáng kiên cường.Người dân vẫn nhắc đến mẹ với tất cả sự ngưỡng mộ và biết ơn.

Mẹ Suốt đã ra đi trong tuổi già, để lại dòng Nhật Lệ trong xanh, những câu chuyện bất tử về lòng dũng cảm và tình mẹ.Hình ảnh mẹ trở thành biểu tượng sống cho tinh thần bất khuất của phụ nữ Việt Nam, người mẹ không quản tuổi già, bom đạn, đau thương, chỉ lo cho sự sống của các con – những chiến sĩ Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn