Bụi tre đỏ lửa
Một buổi trưa năm 1971, lính Mỹ – ngụy bất ngờ đổ bộ vào ấp Cống theo đường kênh, đốt phá và lùa dân ra giữa đồng. Trước cơn càn quét dữ dội ấy, tổ du kích 3 người của xã đang ẩn trong bụi tre cạnh bờ kênh.
Khi xe bọc thép của địch tiến sát, du kích Năm Hòa ghé mắt qua khe lá, nói nhỏ:
“Không đánh, dân mình chết hết.”
Ngay lúc chiếc xe hú còi, cả tổ đồng loạt nổ súng. Đạn va vào vỏ thép tóe lửa, tiếng nổ vang dội ngay giữa buổi trưa oi bức. Địch bất ngờ, bắn trả điên loạn, làm bụi tre rung bần bật. Một quả pháo rơi ngay cạnh, anh Năm Hòa bị thương, máu thấm đỏ từng bẹ tre.
Dù vậy, hai đồng đội vẫn kéo anh vào hầm bí mật trong khi dân làng lợi dụng hỗn loạn mà chạy thoát. Cuộc chạm trán chỉ kéo dài vài phút, nhưng khiến địch phải rút quân sớm vì sợ phục kích lớn.
Tối hôm đó, cả xóm thắp đèn dầu đến chăm sóc Năm Hòa. Bụi tre cháy sém nơi đầu vàm kênh vẫn còn bốc khói, trở thành dấu tích của trận đánh ngắn ngủi nhưng quyết liệt.


