Bài viết

Bùi Văn Chính

Họ và tên: Bùi Văn Chính Ngày sinh: 08/12/1950 Nơi ở hiện tại: xóm 12, xã Phú Lạc, tỉnh Thái Nguyên Đơn vị: Đội diều trị 3, cục hậu cần, quân đoàn 3, Tây Nguyên Nơi tham gia chiến đấu: Tây Nguyên, năm 1968 - 1975

Thái Nguyên08/06/2026Chi đoàn, liên đội THCS Tân Linh (xã Phú Lạc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ và tên: Bùi Văn Chính

Ngày sinh: 08/12/1950

Nơi ở hiện tại: xóm 12, xã Phú Lạc, tỉnh Thái Nguyên

Đơn vị: Đội diều trị 3, cục hậu cần, quân đoàn 3, Tây Nguyên

Nơi tham gia chiến đấu: Tây Nguyên, năm 1968 - 1975

Kỉ niệm:

Tôi vào quân ngũ trong những năm tháng ác liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, được biên chế vào Đội điều trị 3, Cục Hậu cần, Quân đoàn 3. Nhiệm vụ của chúng tôi không trực tiếp cầm súng xung phong, nhưng lại đứng ở nơi sinh tử – nơi giành giật sự sống cho từng người lính giữa chiến trường Tây Nguyên từ năm 1968 đến 1975.

Những trạm điều trị dã chiến của chúng tôi thường dựng sâu trong rừng. Mái lợp bằng lá, giường bệnh là những tấm tăng trải trên khung tre. Ban ngày, máy bay địch quần thảo, nên mọi hoạt động phải ngụy trang kín đáo. Ban đêm, dưới ánh đèn dầu leo lét, chúng tôi làm việc không ngơi nghỉ.

Thương binh được đưa về trong nhiều tình trạng khác nhau: người bị mảnh pháo, người trúng đạn, có người bị bỏng nặng do bom napalm. Có những ca phải mổ gấp ngay tại chỗ, trong điều kiện thiếu thốn đủ bề. Dụng cụ y tế không đầy đủ, thuốc men hạn chế, nhưng ai cũng cố gắng hết sức. Chúng tôi hiểu rằng, chậm một phút thôi cũng có thể đánh đổi bằng tính mạng của đồng đội.

Tôi vẫn nhớ một đêm mưa lớn năm 1972. Một tổ cáng thương vượt rừng đưa về nhiều chiến sĩ bị thương sau một trận đánh ác liệt. Nước suối dâng cao, đường trơn trượt, nhưng họ vẫn cố đưa bằng được đồng đội về trạm. Khi tiếp nhận, chúng tôi gần như làm việc suốt đêm. Tiếng mưa rơi hòa với tiếng rên đau, tiếng gọi nhau trong ánh sáng yếu ớt. Mệt mỏi là vậy, nhưng không ai dám nghỉ.

Có những lúc, chúng tôi cứu được người bệnh thoát khỏi lằn ranh sinh tử – đó là niềm vui lớn nhất. Nhưng cũng có những khi bất lực nhìn đồng đội ra đi, lòng đau thắt lại. Chúng tôi lặng lẽ tiễn họ trong rừng, rồi lại quay về tiếp tục công việc.

Suốt những năm tháng ở Tây Nguyên, điều quý giá nhất không chỉ là ý chí mà còn là tình người. Người dân địa phương âm thầm giúp đỡ, từ gùi gạo, gùi thuốc đến dẫn đường. Đồng đội thì nương tựa vào nhau, chia sẻ từng giọt nước, từng miếng lương khô.

Đến năm 1975, khi chiến tranh đi đến hồi kết, chúng tôi mới có những giây phút thực sự nhẹ nhõm. Nhìn lại chặng đường đã qua, tôi hiểu rằng mình đã góp một phần nhỏ bé nhưng ý nghĩa vào thắng lợi chung.

Những năm tháng trong Đội điều trị 3 nơi chiến trường Tây Nguyên sẽ mãi là ký ức không thể phai mờ. Đó là nơi tôi đã sống, đã chứng kiến sự khốc liệt của chiến tranh, nhưng cũng là nơi tôi hiểu sâu sắc nhất giá trị của sự sống, của tình đồng đội và lòng nhân ái giữa khói lửa chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn