BÙI VĂN ĐÃN – NHỮNG BƯỚC CHÂN LẶNG LẼ TRÊN CON ĐƯỜNG LÀNG
BÙI VĂN ĐÃN – NHỮNG BƯỚC CHÂN LẶNG LẼ TRÊN CON ĐƯỜNG LÀNG
BÙI VĂN ĐÃN – NHỮNG BƯỚC CHÂN LẶNG LẼ TRÊN CON ĐƯỜNG LÀNG
Sáng sớm. Sương còn đọng trên những tán lá. Con đường làng hiện ra trong tĩnh lặng, chỉ có tiếng bước chân đều đặn của ông Bùi Văn Đãn.
“Tôi quen dậy sớm rồi… đi một vòng cho tỉnh người”, ông nói, giọng nhẹ nhưng chắc.
Cuộc đời ông gắn liền với những nhịp điệu giản dị như thế. Từ những ngày còn trẻ, ông đã quen với lao động, với việc “làm đến đâu chắc đến đó”. Không ồn ào, không phô trương, ông chọn cách sống chậm rãi nhưng bền bỉ.
Ông kể về những năm tháng trước đây: “Ngày xưa đi làm xa, đường đất, trời mưa là trơn lắm… nhưng vẫn phải đi”. Những bước chân khi ấy không chỉ là di chuyển, mà còn là hành trình vượt qua khó khăn.
Âm thanh của ký ức hiện về qua lời ông: tiếng dép lội bùn, tiếng gọi nhau ngoài đồng, tiếng gió thổi qua bờ tre.
Giờ đây, con đường đã được bê tông hóa, cuộc sống thuận tiện hơn, nhưng ông vẫn giữ thói quen cũ. “Đi để nhớ mình đã đi qua những gì”, ông cười.
Năm sinh: 1959


