Bùi Văn Đầy
Người lính Bùi Văn Đầy và những tháng ngày nơi tuyến lửa biên giới Tây Nam
Người lính Bùi Văn Đầy và những tháng ngày nơi tuyến lửa biên giới Tây Nam
Trong những năm đầu sau ngày đất nước thống nhất, khi nhân dân cả nước đang hăng hái bắt tay vào công cuộc xây dựng quê hương, thì nơi tuyến biên giới Tây Nam vẫn tiềm ẩn nhiều nguy cơ đe dọa đến chủ quyền và sự bình yên của Tổ quốc. Trong dòng chảy lịch sử ấy, biết bao người thanh niên đã tình nguyện lên đường làm nhiệm vụ bảo vệ biên cương. Ông Bùi Văn Đầy, người con quê hương Long Sơn, An Giang, là một trong những người lính đã dành tuổi trẻ của mình cho những năm tháng đầy gian khó nhưng vô cùng đáng tự hào ấy.
Sinh ra và lớn lên tại vùng quê Long Sơn, huyện Phú Tân, tỉnh An Giang (nay là khóm Long Hưng II, phường Long Sơn, thị xã Tân Châu, tỉnh An Giang), ông Bùi Văn Đầy thấu hiểu giá trị của hòa bình sau nhiều năm đất nước trải qua chiến tranh. Chính vì vậy, khi Tổ quốc cần, ông đã sẵn sàng khoác lên mình màu áo lính, lên đường thực hiện nghĩa vụ thiêng liêng của người thanh niên đối với quê hương, đất nước.
Tháng 12 năm 1976, ông nhập ngũ và được biên chế về D2, E2, F4, làm nhiệm vụ trên địa bàn Vĩnh Gia, huyện Tri Tôn, tỉnh An Giang. Đây là khu vực trọng điểm của tuyến biên giới Tây Nam, nơi những người lính luôn phải đối mặt với nhiều thử thách và nhiệm vụ nặng nề.
Những ngày đầu trong quân ngũ là khoảng thời gian đáng nhớ đối với người thanh niên quê Long Sơn. Từ môi trường sinh hoạt quen thuộc của làng quê, ông bước vào cuộc sống kỷ luật nghiêm ngặt của quân đội. Các bài huấn luyện chiến đấu, hành quân dã ngoại, rèn luyện thể lực diễn ra liên tục, giúp người lính trẻ trưởng thành hơn về ý chí và bản lĩnh.
Trên vùng đất biên giới Vĩnh Gia, cuộc sống của người lính không chỉ đối mặt với điều kiện thời tiết khắc nghiệt mà còn phải thường xuyên tuần tra, canh gác, bảo vệ địa bàn. Những con đường đất đỏ, những cánh đồng trải dài và những ngọn núi vùng Bảy Núi đã trở thành chứng nhân cho biết bao bước chân hành quân của cán bộ, chiến sĩ đơn vị.
Dù thời gian phục vụ quân ngũ không dài, từ tháng 12 năm 1976 đến tháng 7 năm 1977, nhưng đó là quãng thời gian đầy ý nghĩa đối với ông Bùi Văn Đầy. Trong những tháng ngày ấy, ông đã cùng đồng đội sát cánh bên nhau, chia sẻ từng bữa cơm, giấc ngủ, động viên nhau vượt qua mọi khó khăn, gian khổ. Tình đồng chí, đồng đội được vun đắp từ chính những ngày tháng sống và làm nhiệm vụ nơi tuyến đầu Tổ quốc.
Nhắc lại những năm tháng ấy, ông luôn nhớ về tinh thần đoàn kết trong đơn vị. Mỗi người đến từ một vùng quê khác nhau nhưng đều chung lý tưởng bảo vệ quê hương. Chính tình cảm gắn bó ấy đã trở thành sức mạnh giúp những người lính trẻ hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ được giao.
Tháng 7 năm 1977, ông hoàn thành nhiệm vụ và trở về địa phương. Rời quân ngũ, ông tiếp tục lao động, sản xuất và xây dựng cuộc sống mới trên quê hương. Tuy nhiên, ký ức về những ngày tháng khoác áo lính vẫn luôn là niềm tự hào sâu sắc trong cuộc đời ông.
Đối với ông Bùi Văn Đầy, tuổi trẻ được cống hiến cho Tổ quốc là điều quý giá nhất. Những tháng ngày tại D2, E2, F4 trên vùng đất Vĩnh Gia tuy đã lùi xa theo năm tháng nhưng vẫn luôn sống động trong tâm trí người cựu chiến binh. Đó là những ký ức về lòng yêu nước, về tinh thần trách nhiệm và về tình đồng đội thiêng liêng không gì thay thế được.
Thời gian có thể làm phai mờ nhiều dấu vết của chiến tranh, nhưng không thể xóa nhòa những cống hiến của những người lính năm xưa. Câu chuyện của ông Bùi Văn Đầy là minh chứng cho tinh thần sẵn sàng hy sinh, cống hiến của thế hệ thanh niên Việt Nam trong công cuộc bảo vệ biên giới Tây Nam của Tổ quốc – một “thời hoa lửa” đáng tự hào và luôn được các thế hệ hôm nay trân trọng, ghi nhớ.



