BÙI VĂN ĐIỆP – PHÁO THỦ CAO XẠ GIỮ BẦU TRỜI TRƯỜNG SƠN
Trên tuyến Trường Sơn, không chỉ có con đường dưới đất, mà còn có một mặt trận trên bầu trời. Bùi Văn Điệp, pháo thủ cao xạ phòng không thuộc lực lượng bảo vệ tuyến vận tải, là nhân chứng sống của những trận đánh giữ cho đoàn xe đi qua an toàn.
BÙI VĂN ĐIỆP – PHÁO THỦ CAO XẠ GIỮ BẦU TRỜI TRƯỜNG SƠN
Trên tuyến Trường Sơn, không chỉ có con đường dưới đất, mà còn có một mặt trận trên bầu trời. Bùi Văn Điệp, pháo thủ cao xạ phòng không thuộc lực lượng bảo vệ tuyến vận tải, là nhân chứng sống của những trận đánh giữ cho đoàn xe đi qua an toàn.
Theo Lịch sử Binh đoàn Trường Sơn và tư liệu Bộ đội Phòng không – Không quân, nhiệm vụ của Bùi Văn Điệp là trực chiến pháo cao xạ, bảo vệ các trọng điểm, ngầm, bến vượt. Trận địa thường đặt trên sườn đồi, ngụy trang kín đáo; khi máy bay địch xuất hiện, phải vào vị trí trong tích tắc.
Có đêm, máy bay bổ nhào đánh phá đoàn xe đang vượt ngầm. Lệnh phát ra ngắn gọn. Bùi Văn Điệp xoay pháo, ngắm bắn, tiếng đạn cao xạ xé rừng đêm. Dưới làn lửa phòng không, máy bay buộc phải nâng độ cao, đoàn xe thoát khỏi tọa độ lửa. Khi im tiếng súng, anh mới nhận ra tai ù vì sức ép, tay run vì căng thẳng.
Trận địa cao xạ luôn là mục tiêu đánh trả. Có lần, bom rơi sát công sự, đất đá vùi lấp một phần khẩu pháo. Bùi Văn Điệp cùng đồng đội đào pháo lên ngay trong mưa, vừa làm vừa cảnh giới. Anh nói: “Pháo còn là trời còn.” Câu nói ấy thành mệnh lệnh cho cả kíp.
Người pháo thủ Trường Sơn sống giữa hai thế giới: dưới là đoàn xe, trên là máy bay. Họ bắn để giữ cho con đường thông suốt, để những chuyến hàng tiếp tục lăn bánh trong đêm. Mỗi lần máy bay rút đi là một khoảng lặng quý giá cho tuyến vận tải.
Hòa bình, Bùi Văn Điệp trở về quê. Nhưng trên bầu trời Trường Sơn năm ấy, những loạt đạn phòng không của anh và đồng đội đã góp phần giữ vững huyền thoại Đường Hồ Chí Minh.



