Bài viết

Bùi Văn Dục

Hưng Yên06/01/2026Đỗ Hà My 11A63 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy hào hùng của lịch sử dân tộc, có những con người đã lặng lẽ góp sức mình để làm nên những chiến công bất diệt. Cuộc đời và những cống hiến của họ là minh chứng sáng ngời cho tinh thần “Không có gì quý hơn độc lập, tự do”. Đại tá, Cựu chiến binh (CCB) Bùi Văn Dục, nguyên Phó Sư đoàn trưởng Sư đoàn 312 (Quân đoàn 1), là một trong những con người như thế. Từ một chàng trai nhỏ bé quê ở thôn Hoàng Xá, xã Trung Dũng, huyện Tiên Lữ (cũ), tỉnh Hưng Yên, ông đã ghi dấu ấn đậm nét trên nhiều chiến trường khốc liệt và tiếp tục sống trong thời bình.

Sinh năm 1949 trong một gia đình thuần nông, tuổi trẻ của Bùi Văn Dục gắn liền với những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa. Khi anh trai đang chiến đấu ở miền Nam, bản thân còn là dân quân tại quê nhà, ông vẫn quyết tâm viết đơn xin nhập ngũ vào tháng 3/1967.Dù vóc dáng nhỏ bé, cân nặng không đạt tiêu chuẩn quân đội, nhưng điều đó không thể ngăn được ý chí sắt đá của chàng trai 18 tuổi. Nhờ sự kiên trì và khát vọng được chiến đấu bảo vệ Tổ quốc, ông được chấp thuận và bước vào khóa huấn luyện đầu tiên tại Tỉnh đội.Chỉ sau ba tháng, ông được giữ lại học Hạ sĩ, rồi được điều về Đại đội 14, Trung đoàn 52, Sư đoàn 320, sau đó hành quân vào chiến trường miền Nam theo đường Trường Sơn. Tại Cửa Việt (4/1968), khi giữ cương vị khẩu đội trưởng, ông trực tiếp bắn rơi một máy bay và tiêu diệt một xe thiết giáp của địch – chiến công đầu đời đáng tự hào của người lính trẻ.

Sau thời gian chiến đấu ở miền Trung, tháng 11/1968, ông ra Bắc học Trường Sĩ quan Lục quân 1. Chỉ một năm sau, ông trở thành Trung đội trưởng đặc công thuộc Trung đoàn 165, Sư đoàn 312, rồi tham gia chiến đấu tại sân bay Xiêng Khoảng (Lào). Đỉnh cao trận mạc của ông là Chiến dịch bảo vệ Thành cổ Quảng Trị mùa hè năm 1972. Giữ chức Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 5, Trung đoàn 165, ông cùng đồng đội trụ vững tại chốt Đồi Cháy – nơi được xem là “túi bom đạn” ác liệt nhất. Thiếu thốn tột cùng, họ ăn những mẩu lương khô còn sót lại trong ba lô đồng đội đã hy sinh, uống nước suối để cầm cự, nhưng vẫn quyết giữ từng tấc đất. Ông nghẹn ngào nói:“Tiểu đoàn 5 có trên 600 chiến sĩ, sau 81 ngày đêm giữ Thành cổ, chẳng còn lại bao nhiêu người...”. Cuối năm 1974, ông được giao làm Tham mưu phó Trung đoàn 141. Đầu tháng 4/1975, ông cùng đơn vị hành quân thần tốc vào chiến trường Sài Gòn trong Chiến dịch Hồ Chí Minh. Tại đây, ông trực tiếp chỉ huy đơn vị đánh chiếm căn cứ Phú Lợi, bao vây Tân An, bắt sống 11 sĩ quan cấp tá và thu giữ 17 xe tăng – thiết giáp. Ngày 29/4, đơn vị ông kịp thời chặn đường rút quân của địch, góp phần quan trọng vào chiến thắng trưa 30/4 lịch sử.

Sau chiến tranh, ông tiếp tục cống hiến trong quân ngũ, kinh qua nhiều chức vụ quan trọng. Từ Trung đoàn trưởng Trung đoàn 165, năm 1982, ông được cử đi làm chuyên gia quân sự tại Campuchia, làm nhiệm vụ quốc tế suốt 6 năm. Trở về nước năm 1987, ông giữ chức Phó Sư đoàn trưởng Sư đoàn 312 cho đến khi nghỉ hưu năm 1993 với quân hàm Đại tá. Với những cống hiến lớn lao, ông được trao tặng 12 huân chương, trong đó có 6 Huân chương Chiến công, cùng nhiều phần thưởng cao quý khác. Về quê hương, với 58 năm tuổi Đảng, ông luôn khiêm nhường sống giản dị, mẫu mực và tận tụy, tiếp tục tham gia công tác địa phương và thường xuyên nói chuyện truyền thống tại trường học, truyền cảm hứng yêu nước cho thế hệ trẻ.

Cuộc đời của Đại tá, Cựu chiến binh Bùi Văn Dục là biểu tượng sống động của lòng yêu nước, tinh thần kiên trung và ý chí bất khuất của người lính Việt Nam, ông đã góp phần làm nên trang sử vẻ vang của dân tộc. Ngày nay, trong thời bình, ông vẫn tiếp tục tỏa sáng bằng sự khiêm nhường, trách nhiệm và lòng tận tâm với quê hương. Hành trình đời lính của ông không chỉ là niềm tự hào của gia đình và quê hương Hưng Yên, mà còn là nguồn cảm hứng mạnh mẽ cho nhiều thế hệ người Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bùi Văn Dục | Câu chuyện thời hoa lửa