Bùi Văn Tài - CCB Hang Moso
Ông Bùi Văn Tài, người đàn ông với mái tóc đã ngả màu sương gió và ánh mắt sâu thẳm mang dấu ấn của thời gian, thường ngồi trên chiếc võng cũ kỹ trước hiên nhà, nhìn về phía xa, nơi có dãy núi đá vôi hùng vĩ của Kiên Lương. Đó là nơi có Hang Mo So – cái tên mà mỗi khi nhắc đến, lồng ngực ông lại rộn lên một nỗi niềm khó tả. Ông Tài nhập ngũ năm 20 tuổi. Hang Mo So, hay còn gọi là Dãy Đá Dựng, không chỉ là một cứ điểm chiến lược mà còn là ngôi nhà thứ hai, là nơi trú ẩn, là chiến hào tự nhiên của đơn vị ông. Địa hình ở đây vô cùng hiểm trở: những vách đá dựng đứng, những hốc đá sâu hun hút, và những lối mòn cheo leo chỉ đủ một người đi. "Ở Mo So, đá không chỉ là đá. Đá là tường thành, là mái nhà, là tai mắt, và đôi khi, đá cũng là mồ chôn. Mùa khô, hang đá nóng như lò lửa. Mùa mưa, nước rỉ qua kẽ đá lạnh buốt xương. Nhưng chúng tôi sống dựa vào đá, chiến đấu giữa lòng đá," ông Tài kể Ký ức đậm nét nhất của ông Tài là một trận đánh ác liệt vào cuối năm 1972. Đơn vị ông bị bao vây và phải phòng thủ bên trong hệ thống hang động. Đối phương dùng đủ mọi cách: pháo kích liên tục, phong tỏa đường tiếp tế, và thậm chí là dùng hơi cay. • Tinh thần thép: Thiếu thốn nước uống và lương thực, tiếng bom đạn nổ vang dội khiến tai ù đi, nhưng các chiến sĩ vẫn giữ vững vị trí. Chính trong đêm tối dày đặc của hang đá, họ truyền tay nhau từng ngụm nước, từng viên đạn cuối cùng. • Chiến thuật du kích: Ông Tài, với kinh nghiệm lăn lộn địa phương, đã cùng đồng đội sử dụng các lối mòn bí mật trong hang để luồn ra phía sau, đánh úp các điểm chốt của đối phương, mở đường máu cho thương binh và tiếp tế. Có lần, một quả đạn pháo rơi trúng ngay cửa hang nơi ông đang ẩn nấp. Cả khối đá rung chuyển, bụi đá mù mịt. Khi tỉnh dậy, ông thấy mình bị vùi lấp một nửa, nhưng may mắn thay, một tảng đá lớn đã chắn ngang, cứu ông thoát chết. Vết sẹo dài trên vai trái ông chính là dấu tích của ngày hôm đó – dấu ấn của sự sống sót giữa biển đá. Sau ngày đất nước thống nhất, ông Tài trở về quê hương. Ông không chọn nghề nông hay làm cá mà quyết định gắn bó với công việc thợ đá, khai thác đá vôi. Công việc này đưa ông trở lại gần những ngọn núi, những hang động mà ông từng chiến đấu.
Mỗi lần khoan đá, đục đá, ông Tài như đang chạm vào chính ký ức của mình. Ông tìm thấy vỏ đạn rỉ sét, bi đông thủng, và đôi khi, là cả những kỷ vật đơn sơ của đồng đội đã ngã xuống. Ông thường lặng lẽ nhặt chúng lên, xem như những viên ngọc của lịch sử. Giờ đây, Hang Mo So đã trở thành một di tích lịch sử. Thi thoảng, ông Tài lại làm hướng dẫn viên không chính thức cho con cháu hoặc những đoàn khách tới thăm. Ông không chỉ kể về chiến công mà còn kể về tình đồng đội, về sự khắc nghiệt nhưng cũng rất đỗi thiêng liêng của mảnh đất Kiên Lương. "Tôi không hận thù, tôi chỉ nhớ. Nhớ để biết rằng, hòa bình hôm nay được đổi bằng máu và mồ hôi của bao nhiêu người đã nằm lại trong lòng những hang đá này. Mo So là chiến trường, nhưng cũng là một phần máu thịt của đời tôi," ông Tài kết luận, đưa tay xoa nhẹ lên phiến đá vôi sần sùi trước mặt.



