BÙI VĂN THẮNG – ĐÊM KHÔNG NGỦ Ở TRƯỜNG SƠN
Bùi Văn Thắng là chiến sĩ dẫn đường trên tuyến Đường mòn Hồ Chí Minh và công việc của anh chỉ đơn giản là đi trước mở lối cho đoàn xe phía sau trong những đêm rừng tối. Đêm đó mưa rất lớn, đường bị bom phá khiến đất đá sạt lở gần như không còn nhận ra lối đi cũ, đoàn xe phải dừng lại giữa rừng chờ tín hiệu. Thắng không nói nhiều mà xách đèn pin đi trước, một mình dò từng bước trong bùn đất trơn trượt, có lúc phải bám vào thân cây để không ngã, có lúc phải nằm im khi nghe tiếng máy bay quần thảo trên đầu. Khi ánh sáng pháo sáng bật lên, cả khu rừng trắng xóa khiến anh không thể cử động, chỉ biết ép người xuống đất chờ qua khoảnh khắc nguy hiểm rồi lại tiếp tục đi tiếp. Đến gần sáng, anh quay lại báo đường đã thông và đoàn xe bắt đầu di chuyển, còn Thắng thì đứng nép bên rừng nhìn theo, không ai nhắc nhiều nhưng ai cũng hiểu con đường ấy không tự nhiên mà có.



