Cựu chiến binh

Bùi Văn Vị – Người không trở về năm 1974

Người không trở về năm 1974

Hải Phòng20/08/2026Xã Bình Phú (Xã Bình Phú)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bùi Văn Vị – Người không trở về năm 1974

Năm 1974, chiến tranh vẫn chưa kết thúc.

Nhiều người tưởng rằng sau những biến động lớn, chiến tranh đã ở đoạn cuối.

Nhưng với người lính ngoài mặt trận, mỗi ngày vẫn là một ngày có thể không trở về.

Bùi Văn Vị, quê xã Phú Nhuận, huyện Cai Lậy, là Tiểu đội phó Quân đội nhân dân Việt Nam. Ông hy sinh ngày 20 tháng 2 năm 1974 trong sự nghiệp chống Mỹ cứu nước.

Năm 1974, ông đã đi qua nhiều năm chiến đấu.

Có lẽ trong tâm trí ông đã có rất nhiều hình ảnh.

Những đồng đội cũ.

Những con đường đã đi.

Những trận đánh.

Những căn hầm.

Những lần thoát chết.

Và những người bạn đã nằm lại.

Một người lính chiến đấu lâu năm thường không còn nói nhiều về cái chết.

Họ hiểu nó quá rõ.

Điều họ mong mỏi nhất có thể chỉ là một ngày được trở về nhà.

Được ăn một bữa cơm do mẹ nấu.

Được nghe tiếng trẻ con.

Được đi lại trên con đường quê mà không phải nhìn trời xem máy bay.

Nhưng tháng 2 năm 1974, Bùi Văn Vị đã hy sinh.

Cái chết của ông xảy ra khi chiến tranh đã đi đến những năm cuối, nhưng vẫn còn rất nhiều mất mát.

Ở Phú Nhuận, có thể một gia đình lúc ấy vẫn chờ tin.

Một người mẹ có thể vẫn nghĩ con đang ở đâu đó.

Một người vợ có thể vẫn hy vọng.

Chiến tranh có một sự tàn nhẫn đặc biệt.

Nó không chỉ giết chết người ngoài chiến trường.

Nó bắt những người ở nhà phải sống với sự chờ đợi.

Chờ một lá thư.

Chờ một tin tức.

Chờ một người trở về.

Và đôi khi, chờ mãi.

Bùi Văn Vị không thể trở về.

Nhưng quê hương ông vẫn tiếp tục.

Những mùa lúa sau đó vẫn chín.

Những con kinh vẫn đầy nước.

Những mái nhà mới được dựng lên.

Trẻ em sinh ra sau chiến tranh không biết tiếng bom là gì.

Đó có lẽ là phần thưởng lớn nhất dành cho những người như ông.

Họ không chiến đấu để được nhớ đến.

Họ chiến đấu vì một ngày người dân có thể sống mà không phải sợ hãi.

Vì một ngày người mẹ có thể tiễn con đi học thay vì tiễn con ra trận.

Vì một ngày người nông dân có thể nhìn cánh đồng mà không nhìn lên bầu trời lo sợ.

Ngày nay, nếu đứng giữa một vùng quê Phú Nhuận yên bình, thật khó tưởng tượng nơi đây từng có những người trẻ ra đi và không trở lại.

Nhưng lịch sử không biến mất.

Nó nằm trong những cái tên.

Trong những bia mộ.

Trong ký ức gia đình.

Và trong sự bình yên mà những người đã hy sinh không còn có cơ hội tận hưởng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn