BƯỚC CHÂN KHÔNG MỎI
Chúng tôi đã từng hành quân suốt nhiều ngày liền không nghỉ. Đường rừng dài vô tận, hết dốc cao lại đến suối sâu.
Ba lô nặng trên vai, chân phồng rộp vì đi quá nhiều. Có những lúc tôi tưởng mình không thể bước tiếp.
Nhưng mỗi khi nhìn sang đồng đội bên cạnh, tôi lại thấy họ vẫn đi, vẫn cố gắng. Không ai muốn là người dừng lại.
Chúng tôi động viên nhau bằng những câu nói đơn giản, đôi khi chỉ là một cái gật đầu.
Cuối cùng, khi đến được điểm tập kết, ai cũng kiệt sức. Nhưng trong ánh mắt mọi người, tôi thấy sự tự hào.
Chúng tôi đã vượt qua không chỉ quãng đường dài, mà còn vượt qua chính giới hạn của bản thân.



