Bước Chân Không Mỏi Trên Đường Hành Quân
Những năm tháng tham gia chiến đấu tại chiến trường Campuchia chống chế độ diệt chủng Pôn Pốt đã để lại trong cuộc đời ông Nguyễn Văn Hạnh biết bao ký ức không thể nào quên. Người lính trẻ năm ấy rời quê hương với đôi dép sờn vai ba lô cũ, mang theo niềm tin rằng tuổi trẻ phải biết sống vì Tổ quốc và vì sự bình yên của nhân dân. Chiến trường biên giới là nơi thử thách ý chí con người bằng những cuộc hành quân dài xuyên rừng sâu, những cơn sốt rét bất ngờ và cả tiếng súng vang lên giữa màn đêm lạnh buốt. Có những ngày đơn vị của ông phải băng qua những con đường lầy lội suốt nhiều giờ liền trong thiếu thốn đủ bề. Dẫu vậy, ông và đồng đội vẫn luôn động viên nhau tiến về phía trước bằng tinh thần của những người lính cách mạng không ngại gian khổ, hy sinh. Trong một trận chiến ác liệt, ông bị thương với tỷ lệ thương tật 31%. Vết thương ấy đã trở thành dấu tích của một thời tuổi trẻ đầy quả cảm. Sau ngày trở về quê hương, ông Nguyễn Văn Hạnh tiếp tục sống giản dị, chăm chỉ lao động và luôn là tấm gương về nghị lực cho con cháu noi theo. Giờ đây, khi nhớ lại những năm tháng “thời hoa lửa”, ông vẫn xúc động khi nhắc đến những đồng đội đã mãi nằm lại nơi chiến trường xa xôi. Câu chuyện của ông không chỉ là ký ức về chiến tranh, mà còn là lời nhắn gửi đến thế hệ trẻ hôm nay rằng hòa bình là điều vô giá, cần được gìn giữ bằng trách nhiệm, lòng biết ơn và tình yêu quê hương đất nước.



