Bước chân lặng lẽ từ cổng làng.
Bước chân lặng lẽ từ cổng làng
Bước chân lặng lẽ từ cổng làng
Ngày lửa chiến thổi vào Tây Nam, tiếng súng nổ vang đến từng ngõ hẻm quê hương. Mẹ Lê Thị Hai đứng trước cổng làng, tay nắm chiếc khăn tay xách tay con trai, đôi mắt không rơi rớt một giọt nước mắt. Không có lời hứa hẹn sẽ quay về, không có lời nhắn nhủ dài dòng, chỉ có một nụ cười mỏng manh, lẩn trốn nỗi lo lắng sâu thẳm trong trái tim. Mẹ biết rằng con đã chọn con đường đúng, con sẽ mang cả cuộc đời mình để bảo vệ những gì quý giá nhất: quê nhà, dòng máu dân tộc, và niềm tin vào một ngày mai hòa bình. Sau khi con đi xa, mẹ quay về căn nhà nhỏ, không còn tiếng nói vui vẻ của con, chỉ còn tiếng gió thổi qua cửa sổ, nhưng trong lòng mẹ vẫn luôn có một hình bóng con trai đang đứng trước mặt trận, cầm súng chiến đấu cho Tổ quốc.



