Cựu chiến binh

BƯỚC CHÂN NGƯỜI CON QUÊ LÚA

Câu chuyện khắc họa hình ảnh người lính xuất thân từ làng quê lúa, mang theo nếp nghĩ, tình cảm và sức chịu đựng của ruộng đồng để bước qua Trường Sơn khốc liệt.

Hưng Yên28/12/2025Lâm Hải Tiến (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi sinh ra ở vùng quê lúa. Tuổi thơ tôi gắn với bùn non, với những ngày theo cha ra đồng từ lúc mặt trời chưa mọc. Có lẽ vì thế mà khi bước vào Trường Sơn, tôi không thấy mình quá xa lạ với gian khổ.

Bước chân người con quê lúa quen lội bùn, quen gánh nặng. Chỉ khác một điều: bùn đồng làng thì hiền, còn bùn Trường Sơn trộn lẫn mảnh bom và máu. Nhưng đôi chân đã quen nhọc nhằn ấy vẫn bám đất, không chịu khuất phục.

Mỗi lần leo dốc, tôi lại nhớ đến những ngày gặt lúa, lưng cúi suốt buổi, mồ hôi chảy ướt áo. Trường Sơn dạy tôi cách chịu đựng, còn quê lúa đã dạy tôi cách không bỏ cuộc. Tôi bước đi, chậm nhưng chắc, như cách người nông dân cày từng đường thẳng trên ruộng.

Có lúc mệt quá, tôi dừng lại, nhìn bàn chân mình sưng phồng, đầy vết xước. Tôi nghĩ: chân này từng dẫm trên bờ ruộng quê nhà, giờ đang dẫm lên đất Trường Sơn. Nghĩ vậy, tôi lại bước tiếp. Không phải vì mệnh lệnh, mà vì tôi hiểu: mỗi bước chân của mình là một bước đưa chiến tranh rời xa cánh đồng lúa.

Sau này, khi trở về quê, tôi lại đi trên bờ ruộng cũ. Bước chân vẫn thế, nhưng lòng đã khác. Trường Sơn đã đi qua đời tôi, và người con quê lúa năm nào đã lớn lên từ những bước chân ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn