Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Bước chân người lính ngày trở về

tóm tắt bài viết

Ninh Bình18/04/2026Phạm Thị Hương Giang lớp 12A8 (đoàn xã Yên Mạc)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhắc đến những ngày cuối cùng của cuộc kháng chiến, Lữ Văn Hỏa không bao giờ quên được hành trình tiến về Sài Gòn — một hành trình vừa gian khổ, vừa đầy hy vọng.

Ông kể, những ngày ấy đơn vị hành quân gần như không nghỉ. Đường dài, nắng gắt, có lúc phải băng qua những cánh rừng, có lúc lại đi xuyên qua những làng mạc vừa giải phóng. Lương thực không phải lúc nào cũng đủ, nhưng điều khiến ông nhớ nhất không phải là cái đói, mà là tinh thần của cả đơn vị — ai cũng quyết tâm đi thật nhanh để kịp ngày toàn thắng.

Có một đêm, đơn vị dừng chân bên bìa rừng. Mọi người tranh thủ chợp mắt, nhưng riêng ông không ngủ được. Ông nhìn lên bầu trời, nghĩ về gia đình ngoài Bắc, tự hỏi không biết khi đất nước thống nhất, cuộc sống sẽ thay đổi ra sao. Đó là lần đầu tiên ông cảm nhận rõ ràng rằng mình đang sống trong một thời khắc rất gần với lịch sử.

Những ngày sau đó, tốc độ hành quân càng nhanh hơn. Tin chiến thắng từ các hướng liên tục truyền về khiến ai cũng phấn chấn. Và rồi, sáng ngày 30/4, khi đơn vị tiến vào Sài Gòn, trước mắt ông là một khung cảnh chưa từng thấy: đường phố đông kín người, cờ đỏ rực rỡ, tiếng reo hò vang khắp nơi.

Ông kể, có một bà cụ nắm chặt tay ông, vừa khóc vừa nói: “Hòa bình rồi con ơi!” Câu nói ấy khiến ông nghẹn lại. Bao nhiêu gian khổ, bao nhiêu mất mát dường như dồn lại trong khoảnh khắc ấy.

Nhưng niềm vui không trọn vẹn. Khi nhìn lại hàng ngũ, ông nhận ra có những người đã không còn nữa — những người đã ngã xuống trên đường hành quân, trước khi kịp chứng kiến ngày chiến thắng. Từ đó, ông luôn tự nhắc mình phải sống sao cho xứng đáng với họ.

Giờ đây, khi kể lại, giọng ông không còn sôi nổi như ngày trẻ, nhưng từng lời đều chắc chắn và sâu lắng. Đối với ông, lịch sử không phải là những điều xa xôi, mà là những bước chân, những con người rất thật — và ông, một người lính bình thường, đã may mắn được đi trọn con đường ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn