Khác

BƯỚC CHÂN TRÊN CON ĐƯỜNG CŨ

Quảng Ninh25/08/2026Xã Long Hưng (Đoàn xã Long Hưng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi đã nghe rất nhiều câu chuyện về chiến tranh.

Có câu chuyện về người lính.

Có câu chuyện về người mẹ.

Có câu chuyện về thanh niên xung phong.

Có câu chuyện về những người làm công tác hậu phương.

Có câu chuyện được kể bằng nước mắt.

Có câu chuyện được kể bằng nụ cười.

Nhưng sau tất cả, tôi nhận ra rằng những câu chuyện ấy đều gặp nhau ở một điểm: tuổi trẻ.

Những người trẻ của thế hệ trước đã sống trong một thời đại mà đất nước cần họ đứng lên.

Họ rời mái nhà.

Rời trường học.

Rời những người thân yêu.

Mang theo tuổi xuân bước vào chiến trường.

Có người trở về.

Có người không.

Có người mang thương tật suốt đời.

Có người mang trong lòng ký ức không bao giờ phai.

Nhưng nhờ họ, chúng ta có ngày hôm nay.

Tôi là một đoàn viên thanh niên của thời bình.

Tôi sinh ra khi tiếng súng đã lùi xa.

Tôi được đến trường.

Được sử dụng công nghệ.

Được lựa chọn nghề nghiệp.

Được ước mơ.

Tôi chưa từng phải trải qua những điều mà cha anh từng trải qua.

Vì thế, đôi khi tôi tự hỏi:

“Nếu sống trong thời chiến, mình có đủ dũng cảm như họ không?”

Tôi không biết.

Nhưng tôi biết một điều:

Tôi không muốn tuổi trẻ của mình trôi qua vô nghĩa.

Thế hệ trước đã hy sinh để bảo vệ Tổ quốc.

Thế hệ chúng tôi phải xây dựng Tổ quốc.

Họ chiến đấu chống giặc ngoại xâm.

Chúng tôi phải chiến đấu với sự lười biếng, vô trách nhiệm, thiếu tri thức và sự thờ ơ.

Họ mở đường giữa bom đạn.

Chúng tôi phải mở những con đường mới bằng khoa học, công nghệ, giáo dục và sáng tạo.

Họ bảo vệ từng tấc đất.

Chúng tôi phải bảo vệ từng thành quả của hòa bình.

Họ mơ về một ngày đất nước thống nhất.

Chúng tôi phải biến đất nước thống nhất thành một đất nước phát triển, văn minh và giàu mạnh.

Đó chính là cách chúng tôi tiếp nối thời hoa lửa.

Tôi nghĩ tuổi trẻ ở thời đại nào cũng đẹp.

Nhưng mỗi thời đại đặt lên vai tuổi trẻ một nhiệm vụ khác nhau.

Tuổi trẻ của cha anh là tuổi trẻ ra trận.

Tuổi trẻ của chúng tôi là tuổi trẻ dựng xây.

Nếu những người đi trước đã viết lịch sử bằng máu và lòng dũng cảm, thì thế hệ hôm nay phải viết tiếp lịch sử bằng trí tuệ, bản lĩnh và trách nhiệm.

Ngày mai, khi những cựu chiến binh không còn đủ sức kể chuyện, chúng tôi sẽ là người kể.

Khi những kỷ vật cũ dần phai màu, chúng tôi sẽ là người gìn giữ.

Khi những con đường chiến tranh trở thành những con đường hòa bình, chúng tôi sẽ bước tiếp trên đó.

Và khi một thế hệ mới hỏi chúng tôi:

“Các anh chị đã làm gì để xứng đáng với những người đi trước?”

Tôi muốn có thể trả lời:

“Chúng tôi đã không quên.”

Không quên những người đã hy sinh.

Không quên những người đã trở về.

Không quên những người mẹ chờ con.

Không quên những người trẻ đã gửi lại tuổi xuân cho đất nước.

Và quan trọng nhất, không quên rằng hòa bình hôm nay là một món quà vô giá.

Thời hoa lửa đã đi qua, nhưng ngọn lửa của lòng yêu nước không bao giờ được phép tắt.

Đó là ngọn lửa chúng tôi – những đoàn viên thanh niên hôm nay – nguyện gìn giữ và truyền lại cho mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn